Mùa thu năm ấy đến rất nhanh.
Chỉ mới đầu tháng Mười, những cơn gió lạnh đã bắt đầu len lỏi qua hành lang lớp học.
Tôi thích mùa thu.
Nhưng kể từ khi thích Trần Trì, tôi phát hiện ra mình thích cả những điều cậu ấy thích.
Buổi sáng hôm đó.
Tôi đến lớp sớm hơn bình thường.
Trong phòng học chỉ có vài người.
Trần Trì là một trong số đó.
Cậu ngồi bên cửa sổ.
Đeo tai nghe.
Trên bàn là một quyển sách tiếng Anh.
Tôi nhẹ nhàng bước vào.
Sợ làm phiền cậu.
Nhưng ngay khi kéo ghế ngồi xuống.
Trần Trì bỗng quay lại.
"Chào buổi sáng."
Tôi ngây người.
Mất vài giây mới đáp lại.
"Ch... chào buổi sáng."
Sau đó.
Tôi vui vẻ suốt cả ngày.
Thật ra yêu thầm là như vậy.
Chỉ một câu nói đơn giản.
Cũng đủ khiến tâm trạng tốt lên rất lâu.
Tiết cuối cùng của buổi chiều là tiết Hóa.
Bầu trời bên ngoài dần tối lại.
Những đám mây đen kéo đến.
Ầm!
Một tiếng sấm vang lên.
Ngay sau đó là cơn mưa lớn.
Mưa đập vào cửa kính.
Từng hạt nước chảy dài trên ô cửa sổ.
Tiếng học sinh trong lớp lập tức vang lên.
"Chết rồi."
"Tớ không mang ô."
"Tối nay kiểu gì cũng ướt."
Tôi nhìn cơn mưa ngoài trời.
Rồi thở dài.
Tôi cũng không mang ô.
Tan học.
Mưa vẫn chưa ngớt.
Hành lang chật kín học sinh đứng chờ.
Tôi ôm cặp sách.
Lặng lẽ nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt.
"Chi Hạ."
Tử Du chạy tới.
"Tớ về trước nhé."
"Tớ có ô."
"Ừ."
Chẳng mấy chốc.
Mọi người lần lượt rời đi.
Chỉ còn lại rất ít học sinh.
Tôi định đợi mưa nhỏ bớt rồi chạy về.
Nhưng mưa càng lúc càng lớn.
Ngay lúc đó.
Một chiếc ô màu đen xuất hiện trước mặt.
Tôi ngẩng đầu.
Trần Trì đang đứng bên cạnh.
"Cậu chưa về sao?"
"Tớ không mang ô."
Tôi thành thật trả lời.
Cậu nhìn màn mưa.
Sau đó nói:
"Nhà cậu hướng nào?"
Tôi chỉ tay.
Trần Trì im lặng vài giây.
"Hướng đó cũng gần đường về nhà tớ."
"Tớ đưa cậu ra trạm xe buýt."
Tim tôi như ngừng đập.
Tôi thậm chí còn nghi ngờ mình nghe nhầm.
"Có được không?"
"Ừ."
"Đi thôi."
Chiếc ô không lớn.
Hai người đi cạnh nhau.
Khoảng cách gần đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp thở của chính mình.
Mưa rơi không ngừng.
Tiếng nước đọng dưới chân vang lên tí tách.
Suốt quãng đường.
Tôi căng thẳng đến mức không biết nói gì.
May mắn là Trần Trì cũng không phải người nhiều lời.
Cho nên bầu không khí không quá ngượng ngùng.
Một lúc sau.
Cậu bỗng hỏi.
"Cậu thích đọc sách à?"
Tôi giật mình.
"Sao cậu biết?"
"Cậu hay mang sách theo."
Tôi ngẩn người.
Thì ra cậu có để ý đến tôi.
Dù chỉ là một chút.
Trái tim tôi vẫn không thể bình tĩnh được.
"Ừm."
"Tớ thích đọc tiểu thuyết."
Trần Trì gật đầu.
"Tớ cũng vậy."
Tôi bất ngờ nhìn cậu.
Lần đầu tiên tôi phát hiện.
Hóa ra chúng tôi cũng có điểm chung.
Khi đến trạm xe buýt.
Mưa cũng nhỏ đi đôi chút.
Chiếc xe tôi cần vừa lúc chạy tới.
"Tớ về đây."
Tôi nói.
"Ừ."
Trần Trì gật đầu.
"Cẩn thận."
Tôi bước lên xe.
Sau đó vô thức quay đầu lại.
Trần Trì vẫn đứng dưới mái hiên.
Chiếc ô màu đen nghiêng về phía vai.
Cơn mưa mùa thu phủ lên bóng dáng cậu một lớp sương mỏng.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi đã nghĩ.
Nếu thời gian có thể dừng lại.
Thì thật tốt biết bao.
Tối hôm đó.
Tôi mở cuốn nhật ký.
Đây đã trở thành thói quen mỗi ngày.
Tôi viết:
Ngày 12 tháng 10.
Hôm nay trời mưa.
Trần Trì đã đưa mình đến trạm xe buýt.
Cậu ấy còn nói chuyện với mình.
Mình phát hiện ra cậu ấy cũng thích đọc sách.
Thật kỳ lạ.
Chỉ một đoạn đường ngắn thôi.
Nhưng mình đã nhớ suốt cả buổi tối.
Tôi nhìn những dòng chữ ấy.
Khóe môi khẽ cong lên.
Rồi cẩn thận viết thêm một câu.
Trần Trì.
Có lẽ cậu sẽ không bao giờ biết.
Mình đã thích cậu nhiều đến thế nào.
Tôi khép cuốn nhật ký lại.
Ngoài cửa sổ.
Cơn mưa vẫn chưa ngừng rơi.
Còn trong lòng tôi.
Một hạt giống mang tên "thích" đang âm thầm lớn lên từng ngày.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com