Có người từng nói rằng, khi thích một ai đó, bạn sẽ vô thức ghi nhớ mọi chuyện liên quan đến người ấy.
Trước đây tôi không tin.
Cho đến khi gặp Trần Trì.
Sau ngày đầu tiên nhập học, cuộc sống của tôi dường như không có quá nhiều thay đổi.
Tôi vẫn dậy lúc sáu giờ sáng.
Vẫn mua một hộp sữa đậu nành ở tiệm bánh gần trường.
Vẫn ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trong lớp.
Chỉ là...
Từ khi Trần Trì xuất hiện, ánh mắt tôi luôn vô thức dừng lại trên bóng lưng phía trước.
Ví dụ như lúc này.
Tiết Toán buổi sáng vừa mới bắt đầu.
Thầy giáo đang giảng bài trên bảng.
Còn Trần Trì đang chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh nắng nhẹ nhàng rơi xuống mái tóc đen của cậu.
Tôi nhìn một lúc.
Rồi vội vàng cúi đầu.
Tự nhủ mình không được nhìn nữa.
Nhưng chưa đầy năm phút sau.
Tôi lại ngẩng đầu lên.
Thích một người thật sự là chuyện rất kỳ lạ.
"Chi Hạ!"
Lâm Tử Du bất ngờ kéo tay tôi trong giờ nghỉ.
"Tớ nghe nói chiều nay có trận giao hữu bóng rổ giữa lớp mình với lớp bên cạnh."
"Thì sao?"
"Trần Trì tham gia đấy."
Tử Du vừa nói vừa cười gian.
Tôi lập tức đỏ mặt.
"Sao liên quan đến tớ?"
"Cậu nghĩ tớ không biết cậu đang nhìn ai mỗi ngày à?"
"Tớ không có."
"Cậu nói dối."
Tôi không biết phải phản bác thế nào.
Bởi vì những gì Tử Du nói đều đúng.
Buổi chiều.
Sân bóng rổ đông hơn bình thường.
Tôi vốn định về nhà sớm.
Nhưng cuối cùng vẫn ngồi lại trên khán đài.
Tử Du nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
"Tớ biết ngay mà."
Tôi giả vờ không nghe thấy.
Dưới sân.
Trần Trì đang khởi động cùng các bạn nam.
Tiếng còi vang lên.
Trận đấu bắt đầu.
Tôi không hiểu nhiều về bóng rổ.
Nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo cậu.
Trần Trì chạy rất nhanh.
Mỗi lần ghi điểm đều khiến khán đài bùng nổ tiếng reo hò.
Có rất nhiều nữ sinh đứng xem.
Có người còn lớn tiếng gọi tên cậu.
Tôi ngồi giữa đám đông.
Bỗng nhiên cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Nhỏ bé đến mức chẳng thể lọt vào mắt cậu.
Trận đấu kết thúc với chiến thắng của lớp tôi.
Mọi người ùa xuống sân.
Tôi đang định rời đi thì nghe thấy tiếng ai đó gọi.
"Tống Chi Hạ."
Tôi giật mình quay đầu.
Là Trần Trì.
Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng như sắp nhảy ra ngoài.
"Có chuyện gì vậy?"
"Tập vở của cậu."
Cậu đưa cho tôi một quyển sổ.
Tôi nhìn xuống.
Lúc đó mới phát hiện mình làm rơi nó dưới khán đài.
"Cảm ơn."
"Ừ."
Cậu gật đầu rồi quay đi.
Chỉ còn tôi đứng yên tại chỗ.
Gió chiều thổi qua.
Nhưng khuôn mặt tôi nóng bừng.
Bởi vì đó là lần đầu tiên Trần Trì chủ động gọi tên tôi.
Tối hôm ấy.
Tôi mở cuốn nhật ký màu xanh quen thuộc.
Đó là bí mật lớn nhất của tôi.
Không ai biết trong đó viết gì.
Ngay cả Tử Du.
Tôi cũng chưa từng cho cậu ấy xem.
Tôi cẩn thận viết xuống.
Ngày 10 tháng 9.
Hôm nay Trần Trì gọi tên mình.
Đây là lần đầu tiên.
Chỉ là vì mình đánh rơi tập vở thôi.
Nhưng mình vẫn vui cả một ngày.
Viết đến đây.
Tôi bất giác mỉm cười.
Rồi tiếp tục viết.
Có lẽ mình thật sự thích cậu ấy rồi.
Khoảnh khắc đặt bút xuống.
Tôi ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên tôi thừa nhận điều đó.
Thừa nhận rằng Trần Trì không còn là một người bạn cùng lớp bình thường nữa.
Mà đã trở thành người khiến trái tim tôi rung động.
Những ngày sau đó.
Tôi bắt đầu chú ý đến cậu nhiều hơn.
Tôi biết cậu thích uống trà đào.
Biết cậu thường đến thư viện vào giờ nghỉ trưa.
Biết cậu rất giỏi Vật lý.
Biết cậu không thích cà rốt.
Tôi ghi nhớ tất cả.
Giống như đang âm thầm góp nhặt những mảnh ghép thuộc về cậu.
Dù biết rằng.
Có thể cả đời này cậu cũng sẽ không biết.
Cuối tuần.
Lớp tổ chức tổng vệ sinh.
Tôi được phân công lau cửa kính.
Đang loay hoay đứng trên ghế thì chân ghế bất ngờ lệch đi.
Tôi hoảng hốt.
Ngay lúc tưởng mình sắp ngã.
Một bàn tay giữ lấy vai tôi.
"Cẩn thận."
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Tôi quay đầu.
Khoảng cách giữa tôi và Trần Trì gần đến mức có thể nhìn rõ hàng mi của cậu.
Tim tôi lập tức loạn nhịp.
"Cảm... cảm ơn."
"Cậu nên xuống đi."
"Tớ biết rồi."
Tôi vội vàng bước xuống.
Nhưng vì quá căng thẳng.
Chân lại vấp vào ghế.
Trần Trì bật cười.
Là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu cười gần như vậy.
Nụ cười rất đẹp.
Đẹp đến mức tôi nhớ mãi về sau.
Đêm hôm đó.
Tôi lại mở nhật ký.
Trang giấy trắng nhanh chóng được lấp đầy bởi những dòng chữ.
Trần Trì.
Hôm nay cậu lại giúp mình.
Mình phát hiện mỗi lần ở gần cậu, tim mình đều đập rất nhanh.
Có lẽ đây chính là thích.
Nhưng mình sẽ không nói cho cậu biết đâu.
Mình chỉ cần lặng lẽ thích cậu như thế này là đủ rồi.
Tôi khép cuốn sổ lại.
Ngoài cửa sổ.
Ánh trăng dịu dàng rơi xuống bậu cửa.
Tôi không biết rằng.
Một ngày nào đó.
Cuốn nhật ký này sẽ chứa đầy tên Trần Trì.
Và cũng sẽ trở thành nơi cất giữ tất cả những tiếc nuối của tuổi thanh xuân.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com