Sau vụ mất ví, cuộc sống của Hạ Linh trở lại bình thường.
Đi học.
Làm bài tập.
Nói chuyện với Minh Anh.
Thỉnh thoảng bị Nhật Nam chọc vài câu.
Những ngày tháng ấy trôi qua rất nhanh.
Chiều thứ sáu.
Tiết cuối là môn Ngữ văn.
Cô giáo giao một bài tập nhóm nên sau giờ học, cả lớp phải ở lại thêm một lúc.
Lúc hoàn thành công việc thì mặt trời đã ngả về phía tây.
Minh Anh vừa cất sách vừa than thở.
"Đói quá đi mất."
"Cậu lúc nào chẳng đói."
"Đó là vì tớ đang tuổi lớn."
"Ngụy biện."
Hai người vừa nói chuyện vừa đi ra hành lang.
Bỗng Minh Anh vỗ trán.
"Chết rồi!"
"Sao thế?"
"Tớ để quên quyển sổ ở phòng đoàn."
"Vậy đi lấy đi."
"Cậu chờ tớ năm phút nhé."
"Ừ."
Minh Anh chạy đi.
Còn Hạ Linh đứng một mình ngoài hành lang.
Gió chiều thổi qua.
Mang theo cảm giác dễ chịu.
Không hiểu sao cô bỗng muốn tìm một nơi yên tĩnh hơn.
Cô đi lên tầng cao nhất của dãy nhà học.
Ở cuối cầu thang có một cánh cửa dẫn ra sân thượng.
Cánh cửa đang mở.
Hạ Linh bước ra.
Trước mắt cô là bầu trời rộng lớn nhuộm màu vàng cam.
Từng đám mây lững lờ trôi.
Gió mát đến mức khiến tâm trạng cũng nhẹ đi.
"Cậu cũng biết chỗ này à?"
Một giọng nói vang lên phía sau.
Hạ Linh quay đầu.
"..."
Lại là Nhật Nam.
"Cậu làm gì ở đây?"
"Tôi mới là người hỏi."
Nhật Nam bước tới.
"Tôi hay lên đây."
"Để làm gì?"
"Ngắm trời."
"..."
Hạ Linh nhìn cậu đầy nghi ngờ.
"Cậu á?"
"Sao?"
"Không giống."
"Trong mắt cậu tôi là người thế nào?"
"Hay gây phiền phức."
"..."
Nhật Nam bật cười.
"Thẳng thắn ghê."
Hai người đứng cạnh lan can.
Nhìn xuống sân trường phía dưới.
Học sinh gần như đã về hết.
Khung cảnh yên bình hiếm thấy.
"Cậu thích trường mới không?"
Nhật Nam đột nhiên hỏi.
Hạ Linh ngẩn người.
Cô nhìn khoảng sân phía xa.
Rồi khẽ gật đầu.
"Có."
"Thật à?"
"Ừ."
"Lúc mới tới trông cậu như sắp khóc ấy."
"Tôi không có."
"Có."
"Không có."
"Có."
"..."
Hạ Linh phì cười.
Người này đúng là chẳng chịu nhường ai.
Im lặng một lúc.
Cô bất ngờ lên tiếng.
"Lúc mới chuyển tới đây..."
"Hửm?"
"Tôi đã nghĩ mình sẽ rất khó hòa nhập."
Nhật Nam không nói gì.
Chỉ yên lặng nghe.
"Nhưng bây giờ thì khác."
Hạ Linh mỉm cười.
"Tôi có bạn bè."
"Có Minh Anh."
"Ừ."
"Có lớp mới."
"Ừ."
"Có hàng xóm phiền phức."
"..."
Hạ Linh quay sang lườm cậu.
Nhật Nam cười đến mức phải quay mặt đi.
Đúng lúc đó.
Từ dưới sân trường vang lên tiếng gọi.
"HẠ LINH!"
Là Minh Anh.
Cô nàng đang đứng dưới sân, hai tay chống nạnh.
"TỚ TÌM CẬU NÃY GIỜ ĐẤY!"
Hạ Linh bật cười.
"Tớ xuống đây."
Trước khi rời đi, cô quay lại nhìn Nhật Nam.
"Cảm ơn nhé."
"Hả?"
"Vì nhiều chuyện."
"..."
Nhật Nam mất vài giây mới hiểu.
Ngay lúc ấy, Hạ Linh đã chạy xuống cầu thang.
Gió chiều vẫn thổi nhè nhẹ.
Nhật Nam đứng một mình trên sân thượng.
Nhìn theo bóng dáng cô gái vừa khuất sau hành lang.
Khóe môi khẽ cong lên.
Một nụ cười rất nhẹ.
Dưới sân trường.
Minh Anh đang lải nhải đủ thứ chuyện.
Hạ Linh vừa nghe vừa cười.
Đôi khi cô nghĩ.
Chuyển đến nơi này...
Có lẽ là một điều rất tốt.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com