Sau ba ngày thi liên tiếp.
Toàn bộ học sinh khối 10 đều bước vào trạng thái kiệt sức.
Đặc biệt là Minh Anh.
Sáng ngày thi cuối cùng.
Minh Anh nằm dài trên bàn học.
"Hạ Linh."
"Hửm?"
"Nếu hôm nay tớ sống sót..."
"..."
"Tớ sẽ ăn ba ly trà sữa."
Hạ Linh bật cười.
"Cậu chỉ nghĩ đến ăn thôi à?"
"Đó là động lực sống."
Đúng lúc đó.
Tiếng trống vào lớp vang lên.
Môn cuối cùng bắt đầu.
Không khí trong phòng thi vẫn căng thẳng như mọi khi.
Nhưng lần này ai cũng hiểu.
Chỉ cần làm xong bài thi này thôi...
Là được giải thoát.
"Hết giờ."
Tiếng giám thị vừa dứt.
Cả phòng như sống lại.
Có người cười.
Có người vươn vai.
Có người ôm đầu.
Minh Anh vừa bước ra khỏi phòng đã giơ hai tay lên trời.
"TỰ DO RỒI!"
Mấy học sinh đi ngang đều bật cười.
"Tớ không muốn nhìn thấy đề thi thêm một lần nào nữa."
Minh Anh tuyên bố.
Hạ Linh khoác cặp lên vai.
"Câu này cậu nói sau mỗi kỳ thi."
"Nhưng lần này là thật."
Hai người vừa đi vừa cười.
Xuống đến sân trường.
Khắp nơi đều là tiếng nói chuyện.
"Chiều nay đi ăn không?"
"Ra quán trà sữa đi."
"Cuối tuần đá bóng nhé."
Không khí khác hẳn mấy ngày trước.
Minh Anh bỗng quay sang.
"Hạ Linh."
"Gì thế?"
"Tớ muốn ăn chè."
"Đi ăn một mình đi."
"Không."
"Sao?"
"Tớ cần người trả tiền."
"..."
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Cuối cùng cũng lộ mục đích thật rồi."
Hai người quay đầu.
Nhật Nam đang đứng sau lưng từ lúc nào.
"Cậu nghe lén à?"
Minh Anh hỏi.
"Tôi đứng đây từ đầu."
"Cũng chẳng khác gì."
Nhật Nam bật cười.
Một cậu bạn bên cạnh huých vai cậu.
"Nam, chiều đá bóng không?"
"Có."
"Ra sân cũ nhé."
"Ừ."
Nghe vậy, Minh Anh lập tức nhìn sang Hạ Linh.
"Hạ Linh."
"Hửm?"
"Chiều nay đi xem đá bóng không?"
"Tớ á?"
"Ừ."
"Không."
"Sao vậy?"
"Về nhà ngủ."
Nhật Nam đứng bên cạnh bật cười.
"Tôi thấy hợp lý."
"Đúng không?"
Hạ Linh gật đầu.
"Thi xong là phải ngủ."
"Đồng ý."
Lần đầu tiên hai người đứng cùng chiến tuyến.
Minh Anh nhìn qua nhìn lại.
"Được rồi."
"Các người bắt nạt tôi."
Cả ba cùng bật cười.
Chiều hôm đó.
Hạ Linh thật sự ngủ một giấc rất ngon.
Không đề cương.
Không bài tập.
Không lịch ôn thi.
Lúc tỉnh dậy.
Ngoài trời đã gần tối.
Cô bước ra ban công.
Gió chiều nhè nhẹ thổi qua.
Từ sân bóng gần nhà vọng lại tiếng hò reo quen thuộc.
Hạ Linh vô thức nhìn sang.
Xa xa.
Một nhóm nam sinh vẫn đang đá bóng.
Dù không nhìn rõ mặt.
Nhưng cô biết.
Nhật Nam chắc chắn đang ở đó.
Nghĩ đến đây.
Cô khẽ bật cười.
Rồi quay vào nhà.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com