Sau khi thi xong.
Cả lớp 10A3 đã có vài ngày yên bình hiếm hoi.
Không còn đề cương.
Không còn bài kiểm tra.
Không còn những tiếng kêu cứu vì môn Toán.
Nhưng rồi...
Một thông báo từ cô chủ nhiệm đã phá vỡ tất cả.
"Tuần này các thầy cô sẽ trả bài thi giữa kỳ."
...
Cả lớp lập tức im lặng.
Minh Anh từ từ quay sang Hạ Linh.
"Tớ thấy hơi sợ."
"Hôm trước cậu còn nói thi xong là quên hết rồi mà."
"Đó là trước khi biết có điểm."
Cả lớp bật cười.
Tiết đầu tiên là môn Toán.
Người mà cả lớp chờ đợi nhất.
Thầy giáo ôm một chồng bài kiểm tra bước vào.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của thầy.
Nhiều học sinh bắt đầu thấp thỏm.
"Nhìn chung kết quả lần này không tệ."
Thầy nói.
"Nhưng vẫn có một số bạn cần cố gắng hơn."
Minh Anh lập tức chắp tay.
"Cầu trời đừng là con."
"Minh Anh."
"..."
"Của em đây."
Minh Anh run run nhận bài.
Mở ra.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
"Tớ qua rồi!"
Cả lớp phá lên cười.
"Được có sáu điểm thôi mà vui dữ vậy."
Một bạn phía trên trêu.
"Sáu điểm cũng là điểm."
"Đúng."
"Quan trọng là sống sót."
Tiếng cười lại vang lên.
Sau đó.
Thầy bắt đầu công bố những bài điểm cao.
"Lần này lớp có một bài đạt điểm cao nhất."
Mọi người lập tức ngẩng đầu.
"Hạ Linh."
Cả lớp đồng loạt quay xuống.
Hạ Linh hơi bất ngờ.
"Em được chín phẩy năm."
Tiếng xuýt xoa vang lên khắp lớp.
"Woa."
"Giỏi thật."
"Cao quá."
Hạ Linh nhận bài từ tay thầy.
Khẽ cúi đầu cảm ơn.
Ngồi cạnh bên.
Minh Anh nhìn bài kiểm tra rồi nhìn bạn mình.
"Tớ thấy chúng ta không thuộc cùng một thế giới."
"..."
Hạ Linh bật cười.
"Đừng nói quá."
"Tớ nghiêm túc."
Sau tiết Toán.
Tin tức lan nhanh hơn cả gió.
Đến giờ ra chơi.
Một vài bạn trong lớp đã tới hỏi bài.
"Hạ Linh."
"Hửm?"
"Câu hình học này cậu làm sao vậy?"
"Còn phần này nữa."
"Cho tớ xem được không?"
Hạ Linh kiên nhẫn giải thích.
Minh Anh chống cằm nhìn.
"Tớ cảm giác cậu sắp mở lớp dạy thêm rồi."
Đúng lúc ấy.
Ngoài cửa lớp xuất hiện một bóng người quen thuộc.
Nhật Nam.
"Có chuyện gì?"
Minh Anh hỏi.
"Tìm người."
"Tìm ai?"
Nhật Nam nhìn về phía cuối lớp.
"Hạ Linh."
Cả lớp lập tức quay đầu.
Hạ Linh ngơ ngác.
"Tìm tôi làm gì?"
Nhật Nam giơ một tờ giấy lên.
"Cô giáo Văn nhờ tôi mang sang."
"À."
Hạ Linh nhận lấy.
Nhật Nam định quay đi.
Nhưng đúng lúc ấy.
Một bạn nam trong lớp lên tiếng:
"Nghe nói Hạ Linh đứng đầu môn Toán đấy."
Nhật Nam khựng lại.
"Thật à?"
Minh Anh lập tức chen vào.
"Không chỉ Toán đâu."
"Còn giỏi nữa."
"Học cùng cậu ấy làm tớ áp lực muốn chết."
"Cậu áp lực vì lười học thì có."
"..."
Cả lớp cười ầm.
Nhật Nam cũng bật cười.
Rồi cậu nhìn Hạ Linh.
"Giỏi thật."
Chỉ là một câu rất bình thường.
Nhưng không hiểu sao.
Hạ Linh lại thấy hơi ngại.
"Cũng bình thường thôi."
"Ừ."
Nhật Nam gật đầu.
"Nhưng vẫn rất giỏi."
Nói xong.
Cậu quay người rời đi.
Để lại Hạ Linh ngồi đó.
Bỗng nhiên cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.
Cô vội cúi xuống nhìn tờ giấy trong tay.
Trong khi Minh Anh đang nheo mắt nhìn qua nhìn lại.
"Hạ Linh."
"Hửm?"
"Tai cậu đỏ rồi kìa."
"..."
"Không có."
"Có."
"Là nóng."
"Hôm nay trời mát mà."
"..."
Cả lớp lại bật cười.
Ngoài cửa sổ.
Nắng cuối thu đang nhẹ nhàng trải xuống sân trường.
Một học kỳ vẫn đang chậm rãi trôi qua.
Và những cảm xúc đầu tiên của tuổi trẻ...
Có lẽ cũng đang âm thầm nảy mầm từ lúc nào không hay.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com