Kỳ thi giữa kỳ đã kết thúc từ lâu.
Những ngày cuối năm cũng dần đến gần.
Khắp các con đường trong khu phố đều treo đèn lồng đỏ.
Các cửa hàng bật nhạc xuân từ sáng đến tối.
Không khí Tết ngày một rõ ràng hơn.
Chiều 28 Tết.
Hạ Linh đang phụ mẹ lau bàn ghế trong phòng khách.
Tiếng chuông cửa bỗng vang lên.
"Có người kìa Linh."
"Dạ."
Hạ Linh chạy ra mở cửa.
Ngoài cổng là một người phụ nữ quen thuộc.
Mẹ Nhật Nam.
"Dạ con chào cô."
"Cô chào Linh."
Mẹ Nhật Nam mỉm cười.
"Mẹ con có nhà không?"
Một lúc sau.
Hai người lớn ngồi trò chuyện trong phòng khách.
Hạ Linh tiếp tục lau dọn ở gần đó.
Thỉnh thoảng vẫn nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện.
"Cũng sắp Tết rồi chị nhỉ."
"Ừ."
Mẹ Nhật Nam thở dài.
"Ba thằng Nam năm nay lại đi công tác."
"Tận tối mai mới về."
Mẹ Hạ Linh bật cười.
"Anh ấy bận thật."
"Năm nào cũng vậy."
"Nhiều lúc tôi còn thấy thương thằng nhỏ."
Hai người trò chuyện thêm một lúc.
Trước khi về, mẹ Nhật Nam bỗng nói:
"Hay tối nay hai mẹ con sang nhà tôi ăn cơm tất niên nhé."
Mẹ Hạ Linh ngẩn người.
"Ôi thôi, ngại lắm."
"Ngại gì chứ."
"Nhà tôi cũng chỉ có hai mẹ con."
"Đông người ăn mới vui."
Sau một hồi từ chối không thành công.
Cuối cùng mẹ Hạ Linh cũng đành đồng ý.
Buổi tối.
Hạ Linh theo mẹ sang nhà hàng xóm.
Vừa bước vào sân.
Cô đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Nhật Nam đang đứng trên ghế.
Tay cầm một dây đèn nhấp nháy.
"Cẩn thận đấy."
Mẹ Nhật Nam đứng dưới nhắc.
"Con biết rồi."
Đúng lúc ấy.
Nhật Nam quay đầu lại.
"Ơ."
"Ơ."
Hạ Linh đáp lại.
"Cậu sang thật à?"
"Tôi không được sang chắc?"
"Không phải."
Nhật Nam nhún vai.
"Tôi tưởng cậu bận ăn Tết."
"Hôm nay mới 28."
"À ha."
Ngay lúc đó.
Chiếc ghế dưới chân cậu hơi chao một chút.
Hạ Linh theo phản xạ nói:
"Cẩn thận."
Nhật Nam cúi đầu nhìn xuống.
Khóe môi hơi cong lên.
"Lo cho tôi à?"
"Tôi lo cái dây đèn."
"..."
"Lỡ đứt thì phí."
Nhật Nam bật cười.
"Cái miệng cậu đúng là..."
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí rất ấm cúng.
Bàn ăn đầy những món ăn ngày Tết.
Tiếng người lớn trò chuyện.
Tiếng bát đũa va vào nhau.
Tiếng cười thỉnh thoảng vang lên.
Đã lâu rồi Hạ Linh mới cảm nhận được cảm giác đông vui như vậy.
Đang ăn.
Mẹ Nhật Nam bỗng gắp một miếng chả giò vào bát cô.
"Linh ăn nhiều vào con."
"Dạ."
Mẹ Hạ Linh cười.
"Chị chiều nó quá."
"Con gái phải chiều chứ."
Rồi bà quay sang Nhật Nam.
"Còn con thì tự gắp."
"..."
Nhật Nam nhìn mẹ mình.
"Con là con ruột mà."
"Biết vậy là tốt."
Cả bàn ăn lập tức bật cười.
"Con thấy con bị phân biệt đối xử."
"Quen đi."
"Ba con về con sẽ mách."
"Cứ mách."
Tiếng cười lại vang lên.
Hạ Linh cúi đầu ăn cơm.
Nhưng khóe môi cũng không nhịn được mà cong lên.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Nhật Nam ở nhà.
Không phải Nhật Nam trên sân bóng.
Không phải Nhật Nam hay trêu chọc cô.
Mà là một Nhật Nam rất bình thường.
Biết phụ mẹ dọn bàn.
Biết treo đèn.
Biết bê đồ ăn.
Và cũng hay bị mẹ "bóc phốt".
Khác xa hình ảnh cô từng nghĩ.
Sau bữa cơm.
Người lớn ngồi lại uống trà.
Hạ Linh ra sân hóng gió.
Trời cuối năm mát lạnh.
Những ngọn đèn nhỏ treo trước hiên nhà đang sáng lên lấp lánh.
"Cậu đứng đây làm gì?"
Giọng Nhật Nam vang lên phía sau.
"Hít thở."
"Nghe sâu sắc quá."
"..."
"Còn cậu?"
"Trốn rửa bát."
Hạ Linh bật cười.
"Thế lát nữa cô biết thì sao?"
"Biết thì rửa."
"Vậy giờ trốn làm gì?"
"..."
"Cho vui."
Lần này Hạ Linh thật sự bật cười thành tiếng.
Nhật Nam nhìn cô.
Khẽ ngẩn người.
Dưới ánh đèn vàng nhạt.
Nụ cười của cô dường như rạng rỡ hơn ngày thường rất nhiều.
Nhưng cậu nhanh chóng quay mặt đi.
"Vào nhà thôi."
"Ừ."
Không ai biết rằng.
Trong đêm cuối năm ấy.
Giữa những tiếng cười và ánh đèn Tết.
Một vài cảm xúc rất nhỏ đang lặng lẽ thay đổi.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com