Mùng 4 Tết.
Những ngày nghỉ trôi qua nhanh hơn Hạ Linh tưởng.
Mới hôm nào còn háo hức đón giao thừa.
Vậy mà bây giờ đã sắp đến ngày đi học lại.
Buổi sáng.
Hạ Linh đang nằm dài trên ghế sofa xem tivi.
Điện thoại bỗng rung lên.
Minh Anh đang gọi.
"Alo?"
Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói quen thuộc.
"Hạ Linh."
"Sao thế?"
"Tớ không muốn đi học."
"..."
Hạ Linh nhìn lịch trên điện thoại.
"Còn ba ngày nữa mới đi học mà."
"Nhưng nghĩ tới thôi là buồn rồi."
"Cậu mới nói Tết vui quá cơ mà."
"Đúng."
"Vậy sao buồn?"
"Vì sắp hết vui."
"..."
Lần nào cũng vậy.
Nói chuyện với Minh Anh được vài phút là Hạ Linh bắt đầu thấy đau đầu.
"Thế bài tập Tết làm đến đâu rồi?"
Đầu dây bên kia im lặng.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Hạ Linh chợt có dự cảm không lành.
"Minh Anh."
"Hửm?"
"Đừng nói với tớ là..."
"Tớ chưa làm."
"..."
"Một bài cũng chưa?"
"Một bài cũng chưa."
Hạ Linh ôm trán.
"Cậu làm gì suốt mấy ngày qua?"
"Ăn."
"..."
"Ngủ."
"..."
"Đi chúc Tết."
"..."
"Xem phim."
Hạ Linh quyết định không hỏi nữa.
Đúng lúc ấy.
Ngoài cổng vang lên tiếng gọi.
"Hạ Linh!"
Cô quay đầu nhìn ra.
Là Nhật Nam.
Trên tay cậu cầm một túi bánh.
"Mẹ tôi bảo đem sang."
"Lại nữa à?"
"Ừ."
"Mẹ tôi bảo nhà mua nhiều quá."
Hạ Linh bước ra cổng.
Trong điện thoại.
Minh Anh vẫn đang thao thao bất tuyệt.
"Ai thế?"
"Nhật Nam."
"Ể?"
Hạ Linh lập tức kéo điện thoại ra xa.
Đầu dây bên kia rõ ràng vừa hét lên.
"Tớ nghe thấy đấy."
Nhật Nam nói.
"Tai cậu thính ghê."
"Tại cậu ấy hét to quá."
Minh Anh tiếp tục phản đối ở trong điện thoại.
"Tớ không có hét!"
Hai người ngoài cổng đồng loạt bật cười.
Sau khi cúp máy.
Con ngõ lại trở nên yên tĩnh.
"Bạn cậu lúc nào cũng thế à?"
Nhật Nam hỏi.
"Ừ."
"Khổ cậu thật."
"Tôi quen rồi."
Nhật Nam chống tay lên cổng.
"Bài tập Tết làm chưa?"
Hạ Linh gật đầu.
"Rồi."
"Nhanh vậy?"
"Còn cậu?"
Nhật Nam ho khẽ một tiếng.
"Chuyện đó không quan trọng."
Hạ Linh nheo mắt.
"Chưa làm đúng không?"
"..."
"Nhật Nam."
"Tôi định ngày mai làm."
"Mấy hôm trước cậu cũng định ngày mai."
Nhật Nam bật cười.
"Sao cậu biết?"
"Đoán."
Hai người vừa nói chuyện.
Vừa nghe thấy tiếng mẹ Nhật Nam từ trong nhà vọng ra.
"NHẬT NAM!"
"Dạ?"
"CON LÀM BÀI TẬP CHƯA?"
Hạ Linh lập tức quay đi.
Cố nhịn cười.
"Con sắp làm rồi mẹ!"
"SẮP TỪ HÔM 30 ĐẾN GIỜ ĐẤY!"
Lần này Hạ Linh không nhịn nổi nữa.
Tiếng cười vang lên giữa con ngõ nhỏ.
Nhật Nam bất lực nhìn cô.
"Cười vui lắm à?"
"Rất vui."
"Được thôi."
"Đi học lại rồi biết tay tôi."
"Tôi chờ."
Dưới ánh nắng cuối kỳ nghỉ Tết.
Tiếng cười của hai người hòa vào không khí yên bình của khu phố.
Không ai biết rằng.
Chỉ vài ngày nữa thôi.
Một học kỳ mới sẽ bắt đầu.
Và cũng là lúc những câu chuyện mới của tuổi học trò dần mở ra.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com