"... Em đang cầm cái gì vậy?"
Giọng nói của Tư Mặc vang lên sau lưng khiến Hạ Thư giật mình.
Phong thư trong tay cô suýt nữa rơi xuống đất.
"Anh... sao anh quay lại?"
"Tôi để quên hồ sơ."
Tư Mặc đóng cửa tiệm lại.
Ánh mắt anh dừng trên phong thư cũ kỹ trong tay cô.
"Đó là gì?"
"Em cũng không biết."
Hạ Thư cúi đầu nhìn dòng chữ trên bìa thư.
Mực đen đã phai theo thời gian.
Nhưng từng nét chữ vẫn rất rõ ràng.
Gửi người có thể tìm thấy lá thư này.
Bên dưới là một cái tên.
Trần Mỹ Linh.
"Tên người gửi?"
Hạ Thư gật đầu.
"Nhưng ngày viết là mười lăm năm trước."
Tư Mặc vẻ bất ngờ
"Trong sách?"
"Ừ."
Hai người nhìn nhau.
Không hiểu sao, bầu không khí trong tiệm đột nhiên trở nên khác lạ.
Tư Mặc đưa tay.
"Cho tôi xem."
Hạ Thư do dự.
"Đọc thư của người khác có bất lịch sự quá không?"
"Đây là thư được giấu trong sách suốt mười lăm năm."
Tư Mặc bình thản đáp:
"Nếu chủ nhân thật sự muốn giấu, sẽ không đặt nó ở nơi người khác có thể tìm thấy."
"..."
"... Cũng có lý."
Hạ Thư đưa lá thư cho anh.
Tư Mặc nhìn phong bì vài giây.
Rồi trả lại.
"Em mở đi."
"Em?"
"Đó là người tìm thấy đầu tiên."
Hạ Thư vô thức nuốt nước bọt.
Bàn tay cô hơi run.
Chậm rãi mở phong thư.
Một tờ giấy ngả vàng được lấy ra.
Nét chữ nhỏ nhắn, ngay ngắn hiện lên dưới ánh đèn.
Hạ Thư bắt đầu đọc.
Xin chào.
Nếu có ai đó đọc được lá thư này, có lẽ cháu đã không còn ở đây nữa.
Cháu tên là Trần Mỹ Linh.
Năm nay cháu mười hai tuổi.
Có lẽ mọi người đều nghĩ cháu là đứa trẻ hay tưởng tượng.
Nhưng cháu thật sự rất sợ.
Cháu cảm thấy có người đang theo dõi mình.
Hạ Thư dừng lại.
Sống lưng lạnh toát.
"... Đây là trò đùa sao?"
Tư Mặc không trả lời.
"Đọc tiếp đi."
Hạ Thư siết chặt tờ giấy.
Người đó luôn cười rất hiền.
Mọi người đều thích thầy.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt của thầy, cháu đều cảm thấy sợ.
Cháu đã nói với mẹ.
Nhưng mẹ bảo cháu đừng nghĩ linh tinh.
Cháu cũng hy vọng mình nghĩ linh tinh.
Nếu thật sự là cháu hiểu lầm...
Thì xin lỗi.
Căn tiệm yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng giấy khẽ run trong tay Hạ Thư.
Cô tiếp tục đọc.
Nhưng nếu một ngày nào đó cháu biến mất...
Xin hãy tin rằng cháu đã từng cố gắng cầu cứu.
Cháu không muốn chết.
Cháu thật sự không muốn chết.
Dòng chữ cuối cùng nguệch ngoạc như được viết trong lúc hoảng loạn.
Xin hãy tìm ra sự thật.
Hạ Thư im bặt.
Tờ giấy rơi xuống mặt bàn.
Cô cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
"... Đây không thể là truyện bịa được."
Tư Mặc cầm lấy lá thư.
Ánh mắt anh dừng lại ở ngày tháng phía cuối.
Mười lăm năm trước.
"Nếu đây là thật..." Anh nói khẽ.
"... thì Trần Mỹ Linh đã mất tích."
Hạ Thư ngẩng đầu.
"Sao anh biết?"
"Tôi từng đọc qua vài vụ án cũ trong quá trình thực tập."
Tư Mặc lấy điện thoại ra.
"Tên này..."
Anh dừng lại vài giây.
Rồi tra cứu.
Một lúc sau.
Ánh mắt anh thay đổi.
"à thấy rồi."
Hạ Thư hồi hộp.
"Là gì?"
"Tìm thấy một bản tin cũ."
Giọng Tư Mặc trầm xuống.
"Trần Mỹ Linh."
"Nữ."
"Mười hai tuổi."
"Mất tích trên đường từ lớp học thêm về nhà."
"Vụ án chưa được phá."
Cả người Hạ Thư cứng đờ.
Cô nhìn lá thư trên bàn.
Lại nhìn dòng chữ run rẩy cuối cùng.
Cháu thật sự không muốn chết.
Không khí trong tiệm bỗng trở nên nặng nề.
Ngay lúc ấy.
Có tiếng bước chân từ phía sau.
"Thư của con bé..."
Giọng ông Mộc vang lên.
Hạ Thư giật mình quay lại.
Không biết ông đã đứng đó từ lúc nào.
Ánh mắt ông dừng trên lá thư.
Không hề ngạc nhiên.
Giống như...
Ông đã biết nó tồn tại từ rất lâu.
"Ông biết chuyện này sao?"
Hạ Thư đứng bật dậy.
Ông Mộc im lặng hồi lâu.
Rồi nhẹ giọng nói:
"Ta cứ nghĩ..."
"... sẽ không có ai tìm thấy nó nữa."
"Ông biết Trần Mỹ Linh?"
Ông Mộc nhìn dãy sách cuối cùng.
Giọng nói khàn đi.
"Ta biết."
"Mười lăm năm trước..."
"... chính tay ta đã đặt lá thư ấy vào cuốn sách đó."
Hạ Thư chết lặng.
Tư Mặc lập tức đứng lên.
" rốt cuộc Ông là ai?"
"Và tại sao ông lại giữ lá thư của một cô bé mất tích suốt mười lăm năm?"
Ông Mộc nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt.
Ánh mắt đầy mệt mỏi.
"Có những lời hứa..."
"... phải mất rất nhiều năm mới có thể thực hiện."
Ông ngẩng đầu.
"Lá thư này không phải lá thư duy nhất."
"Ý ông là sao?"
Ông nhìn về phía dãy giá sách cuối cùng.
Nơi bóng tối phủ kín.
"Trong tiệm sách này..."
"... còn rất nhiều lá thư khác."
"Đều là thư của những người đã không thể gửi đi."
Tiếng chuông gió khẽ rung lên.
Keng—
Ngoài cửa.
Cơn mưa đầu tiên của mùa thu bắt đầu rơi xuống.
Hạ Thư siết chặt lá thư của Trần Mỹ Linh.
Cô không biết rằng.
Khoảnh khắc mở lá thư ấy ra.
Cuộc sống bình yên của mình đã thật sự kết thúc.
Và bí mật bị chôn vùi suốt mười lăm năm...
Cuối cùng cũng bắt đầu thức giấc.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com