“Vãn Tinh!”
Khoảnh khắc nhìn thấy máu nơi khóe môi Tống Vãn Tinh, đầu óc Hứa Chi Ngôn gần như trống rỗng.
Cậu chưa từng sợ hãi đến vậy.
—
Vãn Tinh cố quay mặt đi:
“Không sao…”
“Cậu nghĩ tôi còn tin câu đó à?”
Giọng Chi Ngôn lần đầu tiên run rõ rệt.
Cậu siết chặt tay cô:
“Đi bệnh viện.”
“Không cần—”
“Tống Vãn Tinh!”
Cả lớp học im phăng phắc.
Đây là lần đầu tiên mọi người thấy Hứa Chi Ngôn mất bình tĩnh đến thế.
—
Cuối cùng, cậu trực tiếp đưa cô tới bệnh viện.
Suốt quãng đường, Vãn Tinh gần như không nói gì.
Còn Chi Ngôn thì lạnh mặt đáng sợ.
Nhưng bàn tay nắm lấy cổ tay cô lại run lên rất nhẹ.
—
Mùi thuốc sát trùng quen thuộc phủ kín hành lang trắng lạnh.
Chi Ngôn ghét nơi này.
Ghét đến mức mỗi lần bước vào đều cảm thấy ngột ngạt.
Nhưng lần này—
cậu chỉ sợ người bên cạnh mình sẽ biến mất.
—
Vãn Tinh ngồi ngoài phòng kiểm tra.
Ánh đèn trắng hắt lên gương mặt nhợt nhạt của cô.
Chi Ngôn đứng trước mặt cô rất lâu.
Rồi thấp giọng hỏi:
“…Rốt cuộc cậu bị bệnh gì?”
Vãn Tinh cúi đầu.
Không trả lời.
—
“Nhìn tôi.”
Giọng cậu khàn đi.
“Xin cậu đừng giấu nữa.”
—
Khoảnh khắc ấy, mắt Vãn Tinh bỗng đỏ lên.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy vẻ bất lực như vậy trên gương mặt người luôn lạnh lùng ấy.
—
Rất lâu sau, cô mới khẽ nói:
“…Ung thư.”
Hai chữ rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến thế giới của Chi Ngôn sụp đổ.
—
Cậu đứng chết lặng.
Tai ù đi.
Ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
“…Cái gì?”
Vãn Tinh cúi đầu cười rất khẽ.
Một nụ cười còn đau hơn khóc.
“Bác sĩ nói…”
“không còn nhiều thời gian nữa.”
—
Khoảnh khắc ấy—
Chi Ngôn cảm thấy tim mình đau đến mức gần như bị xé rách.
Cậu luôn nghĩ chia ly là chuyện rất xa vời.
Cho đến khi nó thật sự xuất hiện trước mắt.
—
“Tại sao không nói cho tôi biết?”
Giọng cậu khàn đặc.
“Vì tớ không muốn cậu đau lòng.”
“Nhưng bây giờ tôi vẫn đau lòng đấy thôi!”
—
Lần đầu tiên—
Hứa Chi Ngôn đỏ mắt trước mặt người khác.
Cậu cúi đầu, siết chặt tay đến run lên.
Giống như đang cố kiềm chế điều gì đó.
—
Vãn Tinh nhìn cậu thật lâu.
Rồi chậm rãi đưa tay ôm lấy cậu.
Rất nhẹ.
“Hứa Chi Ngôn.”
“…”
“Đừng khóc.”
—
Cậu gần như lập tức ôm chặt lấy cô.
Giống như chỉ cần buông tay—
cô sẽ biến mất thật.
—
Ngoài hành lang bệnh viện, trời Thượng Hải bắt đầu mưa lớn.
Còn trong vòng tay run rẩy của cậu—
Vãn Tinh khẽ nhắm mắt lại.
Bởi cô biết—
điều đáng sợ nhất không phải cái chết.
Mà là để lại người mình yêu sống tiếp trong đau đớn.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com