Dạo gần đây, Hứa Chi Ngôn bắt đầu có thói quen thức đến rất khuya.
Không phải vì bài tập quá nhiều.
Mà bởi cậu đang chờ tin nhắn của một người.
—
2 giờ 17 phút sáng.
App radio cũ rung lên đúng giờ.
Tài khoản “Mùa Đông Không Trở Lại” online.
Khóe môi Chi Ngôn vô thức cong nhẹ.
Chính cậu cũng không nhận ra—
mình đang mong chờ người đó đến mức nào.
—
“Cậu còn chưa ngủ?”
Cậu nhắn.
Bên kia trả lời rất nhanh:
“Không ngủ được.”
“Còn cậu?”
Chi Ngôn tựa đầu bên cửa sổ.
Ngoài trời, mưa đêm phủ kín ánh đèn Thượng Hải.
“Mất ngủ.”
Một lúc sau, đối phương gửi thêm:
“Vậy hôm nay tâm trạng cậu thế nào?”
Chi Ngôn im lặng vài giây.
Rồi gõ:
“Tôi gặp một người rất phiền.”
—
Tin nhắn bên kia hiện “đang nhập…” rất lâu.
Cuối cùng gửi tới một icon mặt cười.
“Người đó chắc thích cậu lắm.”
Chi Ngôn cau mày.
“Sao biết?”
“Vì người thích ai đó mới luôn tìm cách xuất hiện trước mặt người đó.”
—
Khoảnh khắc ấy—
gương mặt của Tống Vãn Tinh bất giác hiện lên trong đầu cậu.
Cô gái luôn thích cười.
Luôn cố bắt chuyện với cậu.
Luôn gọi tên cậu bằng giọng rất nhẹ.
—
Chi Ngôn lập tức tắt điện thoại.
“…Điên thật.”
Cậu thấp giọng chửi một câu.
Nhưng vành tai lại đỏ lên rất khẽ.
—
Sáng hôm sau, Vãn Tinh vừa bước vào lớp đã vui vẻ đặt một hộp sữa dâu lên bàn cậu.
“Chào buổi sáng.”
Chi Ngôn nhìn hộp sữa:
“Gì đây?”
“Đồ cảm ơn.”
“Vì chuyện gì?”
“Vì hôm qua cậu đứng che mưa cho tớ.”
“…Tôi tiện thôi.”
Vãn Tinh chống cằm cười:
“Cậu biết không?”
“Hứa Chi Ngôn lúc nói dối đáng yêu lắm.”
“…”
—
Giờ nghỉ trưa, cả lớp gần như ngủ hết.
Chỉ còn tiếng quạt trần quay chậm chạp.
Vãn Tinh lén lấy máy ảnh film ra chụp.
Tách.
Chi Ngôn lập tức ngẩng đầu:
“Cậu chụp cái gì?”
“Bí mật.”
“Xóa đi.”
“Không.”
Cô ôm máy ảnh cười rất đắc ý:
“Ảnh đẹp lắm.”
“…”
“Sau này tớ sẽ đưa cậu xem.”
—
Chi Ngôn vốn định mặc kệ.
Nhưng đúng lúc đó—
Vãn Tinh bỗng ho dữ dội.
Chiếc máy ảnh suýt rơi khỏi tay.
Cậu gần như lập tức đỡ lấy cô:
“Cậu sao vậy?”
“Không sao…”
Giọng cô yếu hơn bình thường rất nhiều.
Sắc mặt trắng bệch.
—
Chi Ngôn cau mày:
“Đi bệnh viện chưa?”
Vãn Tinh cúi đầu.
Một lúc sau mới nhỏ giọng:
“…Tớ ghét bệnh viện lắm.”
Tim cậu bỗng chùng xuống.
Bởi lần đầu tiên—
cậu nhìn thấy ánh mắt sợ hãi như vậy trên gương mặt luôn tươi cười của cô.
—
Chiều hôm đó, Vãn Tinh xin nghỉ học sớm.
Trước khi đi, cô đứng ngoài cửa lớp nhìn cậu.
“Hứa Chi Ngôn.”
“Gì?”
“Nếu ngày nào đó tớ không tới trường nữa…”
“cậu có thấy buồn không?”
—
Chi Ngôn cau mày:
“Cậu nói linh tinh gì vậy?”
Vãn Tinh cười rất khẽ.
“Không có gì.”
Rồi quay người rời đi.
—
Không ai biết rằng—
chiều hôm ấy, cô một mình quay lại bệnh viện.
Ngồi rất lâu trước cửa phòng cấp cứu.
Trong tay vẫn còn giữ tấm ảnh vừa chụp lén Chi Ngôn lúc ngủ trưa.
Và ở mặt sau bức ảnh, cô đã viết một dòng chữ nhỏ:
“Người mà tớ thích nhất mùa hè năm 17 tuổi.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com