Dạo gần đây, Hứa Chi Ngôn thường xuyên mơ thấy Tống Vãn Tinh.
Trong mơ, cô vẫn mặc đồng phục trắng.
Đứng giữa sân trường đầy nắng rồi quay đầu cười với cậu.
Nhưng mỗi lần cậu định bước tới—
cô lại biến mất.
—
Sáng hôm đó, Thượng Hải hiếm hoi có nắng đẹp.
Vãn Tinh vừa tới lớp đã đặt một lon cà phê lên bàn cậu.
“Hôm nay tâm trạng tốt.”
Chi Ngôn liếc cô:
“Thi được điểm cao à?”
“Không.”
“Vậy nhặt được tiền?”
“Cũng không.”
Cô chống cằm cười:
“Vì hôm qua tớ mơ thấy người mình thích.”
—
Chiếc bút trong tay Chi Ngôn khựng lại.
“…Liên quan gì tới tôi?”
“Muốn kể cho cậu nghe thôi.”
“Không hứng thú.”
Vãn Tinh bật cười:
“Đồ lạnh lùng.”
—
Tiết cuối chiều hôm ấy, giáo viên bất ngờ đổi chỗ ngồi để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới.
Khi nghe tên mình phải chuyển bàn, Vãn Tinh lập tức đứng bật dậy:
“Em không đổi được không ạ?”
Cả lớp quay xuống nhìn cô.
Giáo viên ngạc nhiên:
“Tại sao?”
Vãn Tinh vô thức quay sang nhìn Chi Ngôn.
Rồi nhỏ giọng:
“…Em quen ngồi đây rồi.”
—
Khoảnh khắc ấy, tim Chi Ngôn khẽ rung lên rất nhẹ.
Đây là lần đầu tiên—
cậu nhận ra mình cũng không muốn cô rời khỏi vị trí bên cạnh.
—
Cuối cùng giáo viên vẫn không đổi chỗ của hai người.
Tan học, Vãn Tinh vui vẻ đến mức đi lùi trước mặt cậu:
“Hứa Chi Ngôn.”
“Đi cho đàng hoàng.”
“Cậu có biết lúc nãy tớ lo thế nào không?”
“Có gì phải lo?”
“Nếu đổi chỗ rồi…”
Cô cúi đầu cười rất khẽ:
“tớ sẽ không được nhìn thấy cậu mỗi ngày nữa.”
—
Gió chiều lướt qua hàng cây ven đường.
Ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt cô dịu dàng đến mức khiến lòng người mềm đi.
Chi Ngôn quay mặt chỗ khác.
Tai hơi đỏ lên.
“…Cậu nói nhiều quá.”
Vãn Tinh nhìn cậu rồi bật cười.
Có đôi khi—
chỉ cần nhìn thấy cậu ngại ngùng như vậy thôi, cô đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi.
—
Tối hôm đó, app radio lại sáng lên lúc 2 giờ 17 phút.
“Mùa Đông Không Trở Lại” gửi tới một tin nhắn:
“Nếu người mình thích ở ngay trước mặt…”
“có nên nói ra không?”
Chi Ngôn nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Rồi chậm rãi trả lời:
“Nếu không nói.”
“có thể sẽ hối hận.”
Bên kia im lặng.
Rất lâu sau mới gửi lại:
“Nhưng nếu nói rồi…”
“người đó sẽ đau lòng thì sao?”
—
Tim cậu bỗng siết lại.
Một cảm giác bất an quen thuộc lại xuất hiện.
Chi Ngôn cau mày gõ chữ:
“Cậu đang bị bệnh thật à?”
Lần này, đối phương không trả lời ngay.
Màn hình chỉ hiện:
“đang nhập…”
Rồi biến mất.
Lặp đi lặp lại rất nhiều lần.
Giống như người bên kia muốn nói gì đó—
nhưng cuối cùng lại không đủ can đảm.
—
Mãi rất lâu sau, một tin nhắn mới xuất hiện:
“Hứa Chi Ngôn.”
Khoảnh khắc nhìn thấy tên mình—
đồng tử cậu co lại.
Ngón tay lập tức siết chặt điện thoại.
—
Tin nhắn tiếp theo gửi tới:
“Người tớ thích…”
“chính là cậu.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com