Tôi dần tỉnh táo hơn.
Vết thương trên trán và sống mũi cũng không còn đau dữ dội như lúc mới tỉnh dậy.
Có lẽ là nhờ thuốc.
Hoặc cũng có lẽ...
Là vì bên cạnh luôn có Tần Mộc Hy.
Em chu đáo
Lo lắng cho tôi từng chút.
Dù ngoài miệng vẫn không chịu thừa nhận.
Nghĩ lại cũng thật buồn cười.
Ngay cả khi tôi phải nhập viện.
Người nhà cũng không hề hay biết.
Tôi đã dặn trợ lý xử lý toàn bộ sự việc.
Đồng thời báo lại với ông nội rằng tôi phải đi công tác xa vài ngày.
Còn những người khác...
Không ai biết Diệp Tư Hàm đang nằm trong một phòng bệnh bình thường như thế này.
Mọi tin tức đều được giữ kín.
Cũng giống như cuộc sống của tôi từ trước đến nay.
Nhìn qua tưởng chừng có tất cả.
Nhưng đến lúc xảy ra chuyện.
Người ở bên cạnh tôi lại chỉ có một mình Tần Mộc Hy.
Khung cảnh ấy bình yên đến mức khiến tôi chẳng dám chợp mắt.
Tôi sợ.
Sợ rằng chỉ cần mình ngủ đi một lúc.
Khi tỉnh lại...
Em sẽ không còn ở đây nữa.
Tôi chợt nghĩ.
Nếu thời gian có thể dừng lại.
Nếu số phận có thể nhân từ với tôi một lần.
Có lẽ...
Tôi sẽ chọn giữ mãi phút giây này.
Chỉ cần em còn ở đây.
Thì mọi đau đớn đều trở nên chẳng đáng là gì nữa.
Nhưng lạ thay...
Mỗi khi điện thoại em rung lên.
Mộc Hy đều vô thức nhìn sang phía tôi.
Như đang xác nhận xem tôi có chú ý hay không.
Sau đó em lại chần chừ vài giây.
Rồi cầm điện thoại bước ra ngoài.
Cánh cửa khẽ khép lại.
Tôi biết.
Tôi biết những gì trợ lý nói có lẽ không phải vô căn cứ.
Tôi biết em đang giấu tôi điều gì đó.
Nhưng đáng buồn là...
Dù biết hết.
Tôi vẫn không thể buông tay.
Không thể đuổi em đi.
Cũng không thể giả vờ như chưa từng yêu em.
Nhiều lúc tôi cảm thấy đầu óc mình như sắp nổ tung.
Bởi sự tỉnh táo mà tôi luôn tự hào...
Lại hoàn toàn vô dụng trước Tần Mộc Hy.
Tôi vốn là người quyết đoán.
Trong công việc cũng vậy.
Trong cuộc sống cũng thế.
Chỉ cần ai đó khiến tôi không hài lòng.
Tôi có thể lập tức loại họ ra khỏi cuộc đời mình.
Chưa từng do dự.
Chưa từng quay đầu.
Nhưng em...
Là ngoại lệ duy nhất.
Tôi nhắm mắt.
— Diệp Tư Hàm...
— Mày thật sự hết thuốc chữa rồi.
Một lúc lâu sau.
Tôi nhìn về phía cánh cửa em đang bước vào.
Trong lòng bất chợt hiện lên một suy nghĩ khiến bản thân cũng phải sững người.
Nếu những gì trợ lý nói là thật...
Nếu em thật sự đang tiếp cận tôi vì một mục đích nào đó...
Vậy điều em muốn có được...
Rốt cuộc là tình yêu của tôi.
Hay sự biến mất của tôi?
— Chị đang nghĩ gì mà mặt mày căng thẳng thế?
Mộc Hy bất ngờ lên tiếng.
Tôi giật mình.
Cứ như vừa bị bắt quả tang làm chuyện xấu.
— Ơ... không có gì.
Em nhìn tôi vài giây.
Rồi cau mày.
— Lo dưỡng thương cho tốt đi.
— Đừng có suy nghĩ linh tinh nữa.
Nói rồi em đặt một chiếc hộp nhỏ lên bàn.
— Tôi mua yến chưng cho chị.
— Ăn đi.
— Còn có sức mà hồi phục.
Tôi nhìn thố yến trước mặt
Ruột gan tôi nóng hết cả lên.
Không phải vì vui.
Mà vì xót.
— Em lấy đâu ra tiền mua cái này?
Mộc Hy lúng túng
Ánh mắt vô thức lảng sang nơi khác.
— Có bao nhiêu đâu.
— Rẻ mà.
Tôi bật cười.
— Rẻ?
— Mộc Hy, em tưởng tôi chưa từng mua yến à?
Em lập tức im bặt.
Tôi nhìn thố yến.
Lại nhìn em.
— Cái này bằng nửa tháng tiền làm thêm của em đấy.
Gương mặt Mộc Hy lập tức khó chịu.
— Nếu chị thấy tốn tiền...
— Thì ăn hết đi.
— Không được chừa lại dù chỉ một muỗng.
Tôi thở dài bất lực.
Rõ ràng là thứ em cất công mua cho tôi.
Nhưng chẳng hiểu sao...
Tôi lại không thể nuốt nổi.
— Nhưng...
— Em ăn với tôi nhé?
Mộc Hy lắc đầu ngay lập tức.
— Không.
— Tôi không quen ăn mấy thứ này.
Tôi nhìn em.
Rồi nhìn đôi bàn tay đang siết chặt vào nhau.
Em nói dối.
Tôi biết.
Một người ngay cả bữa cơm có thịt cũng cân nhắc từng đồng như em.
Làm sao lại không tiếc một món đắt tiền như vậy.
Chỉ là...
Em thà mua cho tôi.
Còn bản thân thì không nỡ ăn một miếng.
Nghĩ đến đó.
Lòng tôi bỗng nhói lên.
Tôi thật sự không hiểu.
Nếu em chỉ muốn lợi dụng tôi...
Vậy tại sao lại đối xử với tôi tốt đến thế?
Vừa lúc ấy.
Cánh cửa phòng bệnh bật mở.
Tống Nghiêm bước vào với vẻ mặt quýnh quáng.
— Tư Hàm!
— Em bị làm sao vậy?
— Sao lại thành ra thế này?
Anh ta bước nhanh đến bên giường.
Tôi ngẩn người.
— Sao anh biết em ở đây?
Tống Nghiêm im re
Rồi ánh mắt vô thức lướt sang Mộc Hy đang đứng cạnh bàn.
Ánh nhìn khinh thường thấy rõ.
Chỉ một giây rồi biến mất.
— Chuyện của em...
— Có chuyện nào anh không biết đâu.
Tôi cau mày.
— Ý anh là sao?
— Anh cho người theo dõi em?
— Không.
Tống Nghiêm lập tức xua tay.
— Anh không làm chuyện đó.
— Em đừng nghĩ lung tung.
Nói xong anh ta đặt túi đồ xuống bàn.
— Anh mua ít sữa với trái cây.
— Ăn cho mau khỏe.
Rồi như cố ý.
Anh ta quay sang nhìn Mộc Hy.
Khóe môi nhếch lên.
— À...
— Phiền cô gì đó rửa giúp tôi được không?
— Cho người yêu tôi ăn.
Cả căn phòng lập tức yên lặng.
Tôi sững người.
Mộc Hy cũng cứng đờ.
Gương mặt em thoáng buồn hẳn đi.
— Này.
Giọng tôi nghiêm trọng
— Em là người yêu anh từ khi nào?
Tống Nghiêm bật cười.
— Trước sau gì chẳng phải.
— Anh nói trước có gì sai?
— Mộc Hy, em để đó đi. “Tôi nhìn sang em.”
— Không cần rửa.
Không hiểu vì sao.
Chỉ cần nhìn thấy cách Tống Nghiêm sai khiến Mộc Hy.
Và lần này...
Tôi thật sự nổi giận.
— Anh về đi.
— Em muốn nghỉ ngơi.
— Nhưng anh vừa mới đến mà.
Tôi cau mày.
— Em bảo em muốn được yên tĩnh.
— Anh nghe không hiểu sao?
Giọng tôi bất giác lớn hơn thường ngày.
Không khí dần ngột ngạt
Tống Nghiêm thở dài.
Có lẽ anh ta cũng biết lúc này không nên chọc giận tôi.
— Được rồi.
— Em nghỉ ngơi đi.
— Anh về.
Nói xong, anh ta đứng dậy.
Nhưng trước khi đi lại quay sang nhìn Mộc Hy.
— Ra ngoài một chút.
— Tôi có chuyện muốn nói với cô.
Tôi lập tức ngẩng đầu.
— Chuyện gì?
— Anh gọi Mộc Hy đi đâu?
Tống Nghiêm nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng vô tội.
— Anh chỉ muốn hỏi tình trạng của em thôi.
— Anh đâu bắt cóc cô ấy?
— Em lo lắng cho người khác?
— Còn bản thân thì thành ra thế này sao?
Tôi vừa định đáp trả.
Thì Mộc Hy đã nói trước.
— Không sao đâu.
Em nhìn tôi.
Giọng nói rất nhẹ.
— Chị ngủ một chút đi.
— Tôi ra ngoài một lát rồi vào ngay.
— Nhưng...
Tôi nghẹn lại.
Dù không muốn.
Nhưng cũng chẳng tìm được lý do nào để giữ em ở lại.
Cuối cùng chỉ có thể bấm bụng nhìn em bước ra khỏi phòng cùng Tống Nghiêm.
Cánh cửa vừa khép lại.
Tôi thấy bất an khủng khiếp.
Ánh mắt cứ dán chặt vào cánh cửa.
Chờ đợi.
Chờ em quay trở lại.
Nhưng càng chờ.
Trong đầu lại càng hiện lên những suy nghĩ tệ hại.
Hôm ở trường...
Tống Nghiêm đã nói gì với em?
Đáp án đó đến giờ tôi vẫn chưa biết.
Và hôm nay...
Anh ta lại muốn gặp riêng em.
Liệu có phải anh ta đang nói thêm điều gì đó?
Liệu có phải em đã biết một sự thật nào đó về tôi?
Hay...
Em sẽ đổi ý?
Sẽ không muốn kết hôn với tôi nữa?
Chỉ nghĩ đến khả năng ấy thôi.
Lồng ngực tôi đã đau đến mức khó thở.
Bởi điều khiến tôi sợ nhất từ trước đến nay...
Không phải là sự thật.
Mà là mất em.
Đêm đó.
Tôi ngồi tựa đầu vào giường bệnh.
Lặng lẽ nhìn những ánh đèn ngoài cửa sổ.
Sài Gòn về đêm thật đẹp.
Rực rỡ.
Náo nhiệt.
Đầy sức sống.
Chỉ tiếc...
Cuộc đời Diệp Tư Hàm lại chẳng đẹp đẽ được như thế.
Tôi quay sang nhìn em.
Mộc Hy đang chăm chú xem gì đó trên điện thoại.
Ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt thanh tú ấy.
Khiến lòng tôi bất giác mềm đi.
— Em có bao giờ nghĩ đến việc yêu một người phụ nữ chưa?
Em ngẩng đầu.
Có chút bất ngờ.
Nhưng vẫn trả lời.
— Nam hay nữ thì có gì khác nhau sao?
— Quan trọng là trái tim mình có rung động hay không.
— Và ai mới là người khiến mình hạnh phúc nhất.
Nghe vậy.
Trong lòng tôi bỗng nhẹ đi đôi chút.
Tôi tiếp tục hỏi.
— Nếu có một người...
— Sẵn sàng hy sinh cả mạng sống chỉ để em được bình an thì sao?
Mộc Hy im lặng.
Ánh nhìn chằm chằm về phía tôi.
— Vậy còn phải xem người đó là ai.
Tim tôi khẽ thắt lại.
— Nếu là người em ghét?
Lần này em bật cười.
Nhưng đó không phải nụ cười vui vẻ.
Mà là một nụ cười mang theo chút châm biếm.
— Đã ghét rồi...
— Thì làm gì còn chuyện yêu.
Câu trả lời ấy như một nhát dao cắm thẳng vào lòng tôi.
Tôi lặng người.
Không biết nên vui hay nên buồn.
Nếu những gì trợ lý điều tra được là thật...
Vụ tại nạn năm xưa là thế nào?
Diệp Tư Hàm đã từng gây ra chuyện gì?
Khiến em chọn kết hôn
Đánh đổi cả đời con gái chỉ để trả thù tôi?
Tôi không biết.
Chỉ biết rằng càng cố tìm đáp án.
Tôi lại càng khó xử
Sợ một ngày nào đó.
Khi mọi sự thật được phơi bày.
Em sẽ rời khỏi thế giới của tôi mãi mãi.
Khuya đến.
Khi Tần Mộc Hy cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài chạy đôn chạy đáo vì tôi.
Căn phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
Bất chợt.
Điện thoại trên đầu giường rung lên.
Là tin nhắn từ trợ lý.
"Chị Tư Hàm, đã có kết quả điều tra."
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Rất lâu.
Rất lâu.
Nhưng ngón tay lại chẳng thể nào nhấn mở.
Lần đầu tiên trong đời.
Tôi sợ một đáp án đến thế.
Tôi tự hỏi chính mình.
— Nếu biết được sự thật...
— Liệu Diệp Tư Hàm có đủ can đảm buông tay em không?
Hay chỉ càng đau đớn hơn?
Càng lún sâu hơn?
Tôi quay đầu nhìn sang.
Mộc Hy đang ngủ rất say.
Gương mặt em lúc ngủ trông ngoan ngoãn đến lạ.
Làm người ta chẳng thể liên tưởng đến bất kỳ âm mưu hay thù hận nào.
Tôi khẽ bật cười.
Một nụ cười đầy chua chát.
— Diệp Tư Hàm...
— Mày còn định lừa mình đến bao giờ nữa?
Rõ ràng biết trái tim này đã chết mê chết mệt em.
Rõ ràng từng bị em từ chối.
Rõ ràng biết em đang giấu mình điều gì đó.
Vậy mà vẫn cố chấp.
Vẫn không nỡ buông tay.
Vẫn tham lam muốn giữ em ở lại bên cạnh.
Dù chỉ thêm một ngày.
Một giờ.
Hay một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Tôi nhắm mắt lại.
Trong lòng bỗng hiện lên một suy nghĩ đáng sợ.
Có lẽ...
Điều tôi sợ chưa bao giờ là sự thật.
Mà là sau khi biết được sự thật.
Tôi vẫn không thể ngừng yêu em.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com