1.
"Tôi nói cho mấy người biết, không chấp nhận điều kiện của tôi thì khỏi bàn bạc gì hết!"
"Đất của tôi, nhà của tôi, cả nắm đất này cũng là của tôi! Tất cả đều là tài sản riêng của nhà tôi!"
"Mấy người dám động vào thử xem? Có tin tôi khiến cả đám các người tán gia bại sản không?"
Vừa ăn trưa xong thì bên ngoài lại ồn ào náo nhiệt, tiếng leng keng vang lên không ngớt.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Ngô Lai Tài lại cãi nhau với người của ban giải tỏa rồi.
Tôi khoác áo bước ra ngoài, vừa ra đến sân đã thấy mấy hộ hàng xóm khác cũng lục tục kéo ra xem. Chỉ cần gật đầu chào nhau một cái là hiểu, ai cũng đứng trước cửa nhà mình chờ xem màn kịch tiếp theo.
Ngô Lai Tài tay cầm chặt cái xẻng. Sau lưng là vợ, hai cô con gái, hai chàng rể, còn có cả con trai và con dâu. Cả nhà dàn trận, người thì cầm nông cụ kẻ thì xách chậu rửa mặt… Khí thế hừng hực như đang chuẩn bị giao chiến.
"Anh bạn à, bỏ đồ xuống đi! Có gì thì chúng ta từ từ nói chuyện, cần gì căng thẳng thế?" Trưởng ban giải tỏa là ông Lưu, dùng tay chỉnh chỉnh đeo lại kính nói giọng điệu hòa hoãn khuyên nhủ.
Thành phố mở đường nên cần giải tỏa, nhưng chỉ có một hộ duy nhất phải di dời.
Nhà Ngô Lai Tài đúng là "trúng số độc đắc", sắp trở thành hộ giải tỏa từ một nông dân bỗng chốc hóa triệu phú. Nhìn mà ai nấy đều thèm đỏ mắt, chỉ tiếc nhà mình không có cái vận may ấy.
Vì chuyện bồi thường đất đai, ông Lưu đã tới thương lượng với Ngô Lai Tài không biết bao nhiêu lần. Nhiều đến mức mấy người ngoài cuộc như chúng tôi cũng quen mặt ông ta rồi.
"Ai là anh bạn của ông? Ông quen tôi lắm hả? Tôi có tên có họ đàng hoàng, nói chuyện cho tử tế vào!" Ngô Lai Tài giơ xẻng cắm phập xuống đất, trừng mắt quát lớn.
Ông Lưu giật mình, vội lùi lại mấy bước: "Anh Ngô, anh đừng nóng! Anh nhìn xem bao nhiêu hàng xóm đang đứng đây, làm căng lên cũng chẳng hay ho gì."
"Chúng tôi thực sự có thành ý, chi bằng bình tĩnh ngồi lại nói chuyện, được không?" Ông Lưu bất đắc dĩ liếc sang chúng tôi, rồi lại cố gắng nở nụ cười tiếp tục thuyết phục.
"Chuyện còn gì để nói nữa? Điều kiện nhà tôi đã đưa ra rất rõ ràng rồi!"
"Hoặc là ông đồng ý, hoặc là có đến thêm trăm lần nữa cũng vô ích!"
"Nếu ông không quyết định được thì đi tìm lãnh đạo của các ông. Ai có quyền quyết định thì kêu người đó đến nói chuyện với tôi!"
"Tôi không hơi đâu đôi co với mấy kẻ vớ vẩn không liên quan!"
Ngô Lai Tài chống xẻng xuống đất, bộ dạng vẫn hùng hổ như muốn đuổi người ta đi.
"Anh Ngô này, khu vực này là do tôi phụ trách, chuyện lớn chuyện nhỏ đáng lẽ tôi đều có thể quyết." Ông Lưu cố gắng kiên nhẫn giải thích: "Nhưng điều kiện anh đưa ra đừng nói là tôi, kể cả lãnh đạo cao hơn nữa cũng không thể nào đồng ý."
Ngô Lai Tài cười nhạt rồi nhổ toẹt một bãi nước bọt ngay dưới chân ông Lưu, giọng đầy khinh miệt: "Không thể đồng ý mà còn lôi thôi với tôi làm gì? Định trêu đùa dân đen đấy hả? Có tin tôi kiện ông vì tội ức hiếp dân lành không?"
Nghe vậy, Lý Nhị Ngưu là người hàng xóm bên cạnh bật cười ha hả. Lên tiếng châm chọc:
"Ngô Lai Tài, năm đó cha mày cho đi học mà mày lại lười biếng trốn tiết. Nghe mày nói chuyện mà thấy đúng là chẳng có tí học thức nào!"
"‘Trêu đùa’ là dùng cho phụ nữ, một thằng đàn ông như mày thì có gì mà trêu với đùa? Nếu có, phải để vợ mày nói mới đúng!"
"Cút mẹ mày đi, Lý Nhị Ngưu! Mày còn ăn nói linh tinh, có tin bà đây đè ngửa mày ra rồi tè thẳng vào mặt để rửa cái mồm thối của mày không?"
Vợ Ngô Lai Tài là Uông Hỷ Mai, nghe vậy liền vung tay chỉ thẳng vào mặt Lý Nhị Ngưu mà mắng như tát nước vào mặt.
Lý Nhị Ngưu vội ngoảnh mặt đi chỗ khác, không dám ho he thêm nửa lời. Cái bà chằn này, ông ta thực sự không muốn dây vào!
2.
"Tiêu chuẩn bồi thường đất đai là do nhà nước quy định, không phải tôi tự đặt ra."
"Anh Ngô này, tôi đến đây là để làm việc và cũng là nhiệm vụ cấp trên giao."
"Đường chắc chắn phải làm, không ai ngăn cản được. Anh nhận bồi thường, tôi hoàn thành nhiệm vụ thì đôi bên đều có lợi."
"Cứ tiếp tục gây chuyện thế này chẳng tốt cho ai cả, anh nói có đúng không?"
Ông Lưu vẫn kiên nhẫn phân tích, giọng điệu đầy thiện chí.
Những lời này không có gì sai cả. Việc mở đường, giải tỏa đất là quyết định của chính quyền. Chỉ cần bồi thường thỏa đáng thì người dân nên hợp tác.
Nhưng lợi dụng chuyện bồi thường để hét giá trên trời và cản trở thi công, thì cuối cùng chẳng ai được lợi lộc gì.
Có điều khi câu nói này rơi vào tai nhà Ngô Lai Tài, câu nói đó lại mang một tầng nghĩa hoàn toàn khác.
"Chẳng tốt cho ai? Hả? Ông đang dọa tôi đấy à?" Uông Hỷ Mai lập tức xông tới trước mặt ông Lưu: "Nhà tôi, đất tôi, tôi không đồng ý, ai dám động vào?"
Bà ta chỉ cao mét rưỡi nhưng nặng hơn 120kg, di chuyển mà như một quả bom đang lăn tới. Lắc lư từng bước, ngực ưỡn ra hùng hổ.
"Chị bình tĩnh nào, tôi không có ý đó đâu." Thấy bà ta sắp áp sát mình, ông Lưu theo phản xạ đẩy nhẹ một cái.
Vậy mà cú đẩy ấy lại chọc vào tổ ong vò vẽ.
"Bớ làng nước ơi! Cưỡng chế phá nhà, quấy rối dân lành! Chính quyền ức hiếp dân chúng, tôi không muốn sống nữa!" Uông Hỷ Mai ngồi phịch xuống đất, đập đùi gào khóc om sòm.
Cả nhà Ngô Lai Tài cũng nhao nhao phụ họa, trông cứ như thể ông Lưu vừa làm điều gì kinh thiên động địa vậy.
"Tôi… tôi không có… Mọi người đừng…" Ông Lưu chưa từng gặp cảnh tượng này bao giờ, sợ đến mức lùi lại liên tục lắp bắp không thốt nên lời.
"Cả cái nhà này…" Tôi nhìn tình cảnh trước mặt thở dài một hơi, lắc đầu bất lực.
Ngô Lai Tài lại tiếp tục lải nhải với ông Lưu về yêu cầu bồi thường của mình:
"Nhà tôi chỉ tính cái sân này giá năm triệu. Ba gian nhà, mỗi gian một triệu."
"Rồi tôi với vợ tôi, hai đứa con gái, một đứa con trai, mỗi cặp vợ chồng ba triệu."
"Thêm một căn hộ rộng 150 mét vuông, một chiếc xe hơi năm trăm nghìn. Còn mảnh đất ngoài cổng giá mười triệu."
Tôi chẳng buồn đếm xem đây là lần thứ mấy hắn nhắc lại nữa, vì tôi thuộc làu làu rồi.
"Anh Ngô này, anh làm thế là quá đáng rồi, có ai đòi bồi thường mà mở miệng sư tử như anh đâu?" Ông Lưu nhìn mà phát ngán, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh đáp lời: "Yêu cầu này chúng tôi không thể đáp ứng được."
"Không đồng ý thì đừng đến. Bao giờ đồng ý thì hẵng quay lại!" Ngô Lai Tài bĩu môi, giọng đầy khinh bỉ.
"Anh Ngô bớt đòi hỏi đi, một cái sân bé con con thế kia. Chúng tôi đền bù cho anh một căn hộ lại thêm 2 triệu, đất ngoài vườn cũng đền 500 nghìn tệ thế là quá hời rồi." Tôi không nhịn nổi nữa, lên tiếng nói một câu công bằng: "Nếu không phải vì mở đường, thì chuyện tốt thế này anh có nằm mơ cũng chẳng tới lượt."
Thứ nhất, tôi chịu không nổi cảnh ông Lưu mỗi lần đến thương lượng là lại bị Ngô Lai Tài chèn ép. Nhìn chẳng khác nào cháu chắt bị ông nội dạy dỗ.
Thứ hai, tôi mong cái gia đình này cút đi càng sớm càng tốt. Hàng xóm kiểu này nhìn thôi đã bực mình.
Ngô Lai Tài quay sang tôi, lớn tiếng chửi thẳng:
"Hồ Đức Vượng, mày là cái thá gì? Có quyền lên tiếng ở đây à?"
"Nhà tao có dỡ hay không? Bồi thường bao nhiêu thì liên quan gì đến mày?"
"Mày thích nói đúng không? Giỏi thì bỏ tiền ra mà trả đi!"
"Không liên quan đến tôi, nhưng tôi khuyên anh đừng quá tham lam. Biết điểm dừng đi kẻo cuối cùng tiền mất tật mang." Tôi siết chặt nắm đấm, suýt chút nữa là lao vào đấm bay mấy cái răng của hắn nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn lại.
"Cần cái mẹ gì mày phải giả nhân giả nghĩa? Nhà tao đáng giá bao nhiêu tao tự biết, lo chuyện của mày đi!" Ngô Lai Tài chẳng thèm nghe mà gân cổ lên cãi.
"Mày—!" Tôi không nhịn nổi nữa, định xông lên nói chuyện phải trái với hắn thì bị Lý Nhị Ngưu chạy lại kéo ra.
"Đức Vượng, thôi thôi thôi! Qua nhà tao uống vài chén đi, chúng ta là người đừng chấp chó làm gì." Lý Nhị Ngưu kéo tôi đi.
Thấy thì không khỏi bực, tôi cũng thuận nước đẩy thuyền mà theo hắn sang nhà uống rượu. Còn sau đó thế nào tôi không rõ, chỉ nghe hàng xóm bảo ông Lưu tức quá bỏ đi rồi.
3.
Nhắc tới nhà Ngô Lai Tài, trong làng này ai mà không lắc đầu ngao ngán?
Đặc biệt là mấy hộ sống gần sát nhà họ như chúng tôi, lại càng khổ sở hơn ai hết. Nói trắng ra, cả nhà đó chẳng khác nào một lũ vô lại gom vào sống chung.
Do vị trí địa lý, tính luôn nhà tôi thì có tổng cộng sáu hộ dân sống ở rìa làng. Đều là hàng xóm lâu năm nên gắn bó với nhau mấy chục năm trời. Sáu nhà chúng tôi bị ngăn cách với phần còn lại của làng bởi một cánh đồng, sống tụm lại như một xóm nhỏ tách biệt.
Nhà Ngô Lai Tài nằm chót bên mép, sát ngay đường làng.
Bà con lối xóm gần nhau thì phải biết nương tựa sống qua ngày, xa không bằng gần mà. Chỉ tiếc, giữa chúng tôi lại mọc ra một nhà "kỳ đà cản mũi" như nhà hắn.
Con đường làng trải nhựa do chính quyền xã làm, nối thẳng vào trung tâm làng. Dân trong làng đi lại thì không vấn đề gì, cứ men theo đường là về đến nhà.
Nhưng chúng tôi thì không được như vậy.
Nhà Ngô Lai Tài nằm đầu đường nên muốn về nhà, cả sáu nhà chúng tôi bắt buộc phải đi ngang qua cổng nhà hắn.
Đường làng thì xã làm, nhưng đoạn đường nhỏ trước cổng từng nhà thì phải tự bỏ tiền ra mà sửa. Xưa kia toàn là đường đất nên mưa xuống là lầy lội trơn trượt.
Đặc biệt là vào mùa hè và mùa thu, mưa ròng rã vài ngày là cả đoạn đường thành bãi bùn. Mỗi lần ra khỏi nhà chẳng khác nào đi lội ruộng, chân dính bết và còn phải vác bao tải để che bùn… Cực chẳng ai bằng.
Hãy là người bình luận đầu tiên
Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết về nhuận bút, kiếm tiền và các thỏa thuận khác vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com