Lời tạm biệt chưa nói

[4/6]: chương 4-Hà Yên Yên?

vài năm sau tôi và anh cùng nhau lớn lên , tôi thì cuối cấp 2 còn anh thì cuối cấp 3. ai nhìn vào cũng nói chúng tôi như hai con vật bị thương đang dựa dẫm vào nhau lúc nào cũng ở cạnh vuốt ve , an ủi nhau . nhưng rồi một ngày , chị ấy xuất hiện- Hà Yên Yên hàng xóm nhà bên mới chuyển đến chị mặc chiếc đầm trắng toát lên vẻ thanh cao,tinh khiết . khuôn mặt cô ấy nũng nịu,ngọt ngào khiến anh ấy siêu lòng..chúng tôi làm quen rồi cùng trò chuyện.chị ấy như tia sáng, chiếm trọn không gian của tôi và anh vậy.tôi thấy anh và chị ấy ôm nhau rất thân mật,nhưng tôi chỉ biết nhìn và tự hỏi :" anh coi tôi là không khí à,anh quên anh còn có tôi à? " nhưng đáp lại tôi chỉ là ánh nhìn của một người anh trai dành cho em gái . họ càng ngày càng thân thiết khiến cho toi có cảm giác sắp mất anh - một người tôi đã thầm thương bấy lâu. sáng hôm ấy, tôi qua rủ anh cùng đi học thì mẹ anh kể anh đã cùng chị Yên Yên đi học từ sớm rồi.lúc ấy , tôi cảm thấy mình không còn quan trọng đối với anh nữa, tôi như một người thừa thãi trong chuyện tình của họ vậy..,lúc ấy,tôi buồn lắm..nhưng tôi chẳng biết làm gì cả chỉ biết khóc và khóc,..nhìn lại những tấm ảnh từ nhỏ đến lớn của anh và tôi bao nhiêu kí ức cả vui lẫn buồn cùng có nhau ồ ạt tràn về trong tâm trí tôi..tôi nhớ khoảnh khắc ấy,cái lúc mà tôi mới chuyển đến,vẫn còn trong vòng tay của anh,vẫn còn anh an ủi tôi khi buồn,lau nước mắt cho tôi mỗi khi tôi mít ướt ,..tôi thấy tim mình thắt lại..tôi chạy thật nhanh ra ngoài tìm anh để tìm kiếm sự an ủi nhưng anh đang an ủi , vỗ về chị Yên Yên ..vị trí đó cũng từng là của tôi..nhưng tại sao,tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy?phải chăng tại chị ấy cướp anh khỏi cuộc đời tôi,..à không tại sao lại cướp chứ , hay tại tôi không giữ anh lại, nếu tôi ngỏ lơi sớm hơn liệu anh có còn bên tôi?..hay tại trái tim anh thay đổi quá nhanh?hay tại tôi n.g.u ngốc đi tin yêu anh quá nhiều?hay tại anh chỉ coi tôi là em gái? tôi có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi nhưng lại chẳng có can đảm để hỏi nữa..tôi sợ câu trả lời của anh làm tôi mãi lưu luyến..tôi cũng sợ câu trả lời của anh làm tôi không thế chấp nhận.. tôi không còn cách nào khác..từ khi chị ấy bước vào cuộc đời tôi chị như bóng tối cướp đi ánh sáng duy nhất của cuộc đời tôi,thanh xuân và hi vọng về tình yêu của tuổi mới lớn của tôi vậy..từ khi ấy tôi và anh hình như chẳng còn thấy bóng hình của bản thân trong cuộc đời của người kia nữa..


Bình luận (0)
Đăng ký tài khoản (5s xong)

Hãy là người bình luận đầu tiên