Sợi dây thép siết chặt cổ Tạ Vãn Chu
Cả người hắn bị kéo lên khỏi mặt đất.
Tiếng hò hét vang lên.
Mục Sơn lao tới đầu tiên.
*Xoẹt!*
Kiếm chém đứt sợi dây.
Tạ Vãn Chu ngã mạnh xuống sàn gỗ.
Ho sặc sụa.
Trên cổ hằn một vòng máu đỏ thẫm.
A Sơ vội chạy tới.
“Huynh không sao chứ?”
Tạ Vãn Chu chỉ lắc đầu.
Ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm lên mái nhà.
Nơi bóng áo đỏ vừa biến mất.
Giống như hắn biết người đó là ai.
Nhưng lại không dám tin.
---
Ngay lúc ấy.
Thẩm Trường Ly chợt cúi xuống.
Nhặt thứ gì đó bên cạnh cột sân khấu.
Một sợi chỉ đỏ.
Rất mảnh.
Rất dài.
Ánh mắt hắn lập tức lạnh đi.
A Sơ nhận lấy xem thử.
Rồi khựng lại.
“Đây không phải chỉ khâu quần áo.”
“Là chỉ dùng trong hí phục.”
“Người kéo dây vừa rồi…”
> **“… ở trong đoàn hí.”**
Không khí lập tức đông cứng.
Mọi người đồng loạt nhìn nhau.
Nếu vậy.
Hung thủ không phải oan hồn.
Không phải quỷ.
Mà là người quen thuộc với sân khấu này.
---
Nửa đêm.
Toàn bộ thành viên Vân Mộng Ban bị triệu tập.
Có hơn hai mươi người.
Đứng thành hàng dưới sân khấu.
Ai nấy đều căng thẳng.
Mục Sơn bước lên.
Giọng nghiêm nghị.
“Đêm xảy ra án mạng.”
“Các ngươi ở đâu?”
Từng người lần lượt trả lời.
Nhưng khi đến một nữ diễn viên trẻ.
A Sơ đột nhiên phát hiện.
Ngón tay cô ta đang run.
Không phải sợ.
Mà là chột dạ.
“Ngươi tên gì?”
“Tiểu Nguyệt.”
“Đêm đó ngươi ở đâu?”
“Ở... ở phòng nghỉ.”
A Sơ im lặng nhìn nàng.
Rồi bất ngờ hỏi:
“Ngươi biết Liễu Thanh Ca không?”
Sắc mặt Tiểu Nguyệt lập tức trắng bệch.
---
Mọi người đều nhận ra.
Có vấn đề.
Tiểu Nguyệt run rẩy.
Hai mắt đỏ hoe.
Cuối cùng bật khóc.
“Ta không cố ý giấu!”
“Ta chỉ sợ thôi!”
Mục Sơn quát:
“Nói rõ!”
Tiểu Nguyệt nghẹn ngào:
“Ba tháng trước…”
“Có người đưa cho ta một phong thư.”
“Không đề tên người gửi.”
“Bên trong chỉ có một câu.”
Nàng run giọng đọc lại:
> **'Người nợ mạng Thanh Ca...'**
> **'Sớm muộn cũng phải trả.'**
Không khí lập tức lạnh đi.
A Sơ cau mày.
“Ngươi giữ thư không?”
Tiểu Nguyệt gật đầu.
---
Lá thư nhanh chóng được mang tới.
A Sơ vừa mở ra.
Nét chữ rất đẹp.
Mực đã cũ.
Nhưng điều khiến nàng giật mình không phải nội dung.
Mà là giấy viết.
Đó là loại giấy đặc biệt.
Chỉ có ở...
> **Thanh Vân Các.**
Một hiệu sách cực nổi tiếng trong thành.
---
Thẩm Trường Ly nhìn lá thư.
Ánh mắt thoáng thay đổi.
Rất nhanh.
Nhanh tới mức không ai nhận ra.
Ngoại trừ A Sơ.
Nàng nheo mắt.
Lại là ánh mắt đó.
Ánh mắt mỗi khi hắn biết điều gì đó.
Nhưng không nói.
---
Rạng sáng.
A Sơ lén theo Thẩm Trường Ly ra ngoài.
Quả nhiên.
Hắn một mình đi tới Thanh Vân Các.
“Bắt được rồi nhé.”
A Sơ bất ngờ xuất hiện sau lưng.
Thẩm Trường Ly day trán.
“Muội rảnh quá à?”
“Huynh mới là người đáng nghi.”
“Đêm hôm còn lén điều tra.”
“Không dẫn ta theo.”
Thẩm Trường Ly: “...”
---
Thanh Vân Các đã đóng cửa.
Nhưng trong sân sau vẫn còn ánh đèn.
Hai người lặng lẽ trèo tường vào.
Vừa tới gần thư phòng.
Bỗng nghe thấy tiếng tranh cãi.
Một giọng nam già nua run rẩy vang lên:
> “Ta sẽ không giúp ngươi nữa!”
> “Chuyện năm đó đã đủ rồi!”
Một giọng nữ lạnh lẽo đáp lại:
> “Ông nghĩ mình còn đường lui sao?”
A Sơ và Thẩm Trường Ly nhìn nhau.
Có người.
---
Ngay giây tiếp theo.
*PHẬP!*
Tiếng vật sắc đâm vào da thịt vang lên.
Một tiếng kêu thảm thiết.
Rồi tất cả im bặt.
Thẩm Trường Ly lập tức đạp cửa xông vào.
ẦM!
Cánh cửa mở tung.
Nhưng bên trong...
chỉ còn một ông lão ngã gục trên bàn.
Máu nhuộm đỏ mặt đất.
Còn hung thủ.
Đã biến mất.
Trên tường phía sau.
Lại xuất hiện một hàng chữ bằng máu:
> **"Màn diễn thứ tư."**
> **"Sự thật sắp mở màn."**
A Sơ nhìn ông lão hấp hối.
Vội lao tới.
“Bác còn nghe thấy ta không?”
Ông lão run rẩy.
Dùng chút sức lực cuối cùng nắm lấy tay nàng.
Khó khăn thốt ra hai chữ:
> **“Thanh... Ca...”**
Rồi tắt thở.
Nhưng trước khi bàn tay buông xuống.
Một vật nhỏ rơi khỏi tay ông.
Lăn tới chân
Thẩm Trường Ly.
Đó là...
> **một chiếc khóa đồng cũ kỹ.**
Trên mặt khóa khắc hình một đóa sen đỏ.
Giống hệt dấu hiệu xuất hiện trên các nạn nhân.
Lần đầu tiên.
Ánh mắt Thẩm Trường Ly trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Bởi vì hắn nhận ra thứ này.
Và nó đáng lẽ...
> **không nên tồn tại trên đời từ hai mươi năm trước.**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com