Không khí trong hí lâu chợt trở nên kỳ lạ.
Tạ Vãn Chu đứng dưới ánh đèn đỏ.
Một nửa khuôn mặt bị mặt nạ che khuất.
Nửa còn lại đẹp đến mức khó tin.
Giọng nói ôn hòa.
Nhưng không hiểu sao—
A Sơ cứ thấy người này có gì đó rất buồn.
Tống Vãn Ninh khoanh tay.
Ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Giúp?”
“Người của đoàn hí các ngươi vừa chết người.”
“Giờ ai cũng đáng nghi.”
Tạ Vãn Chu khẽ cười.
“Cô nương nói đúng.”
“Nhưng…”
Hắn nhìn thi thể trên lầu.
“… người chết kia.”
> **“Không phải người đầu tiên.”**
Mọi người đồng loạt khựng lại.
Mục Sơn cau mày.
“Ý ngươi là sao?”
Tạ Vãn Chu im lặng vài giây.
Rồi chậm rãi đáp:
“Ba tháng trước.”
“Đoàn hí từng biểu diễn ở Lâm Châu.”
“Sau một đêm diễn…”
“Có một vị quan chết trong phòng.”
“Cách chết…”
“… giống hệt cảnh vừa diễn.”
A Sơ trợn mắt.
“Huynh không báo quan?!”
“Có.”
“Nhưng không tra được.”
“Họ đều cho rằng…”
Ánh mắt hắn tối xuống.
> **“… là oan hồn trở về.”**
---
Bỗng—
Một bà lão quét dọn từ góc hành lang lao tới.
Vừa nhìn thấy chiếc trâm bạc trong tay A Sơ—
bà ta tái mặt.
Chiếc chổi rơi xuống đất.
Miệng run run.
> **“Không thể nào…”**
> **“Là… là của nàng…”**
A Sơ lập tức bước tới.
“Bà biết chủ nhân chiếc trâm này?”
Bà lão run rẩy gật đầu.
Ánh mắt đầy sợ hãi.
“… Là của **Liễu Thanh Ca**.”
“Từng là đào hát nổi tiếng nhất Vân Mộng Ban.”
“Đẹp như tiên nữ…”
“Giọng hát khiến người ta phát điên.”
Bà khựng lại.
Giọng nhỏ dần.
> **“Nhưng nàng chết rồi…”**
---
Đêm đó.
Trong gian phòng cũ của hí lâu.
Mọi người ngồi quanh bàn.
Ngoài trời mưa lất phất.
Ngọn nến chập chờn.
Bà lão kể bằng giọng run run:
“Hai mươi năm trước…”
“Liễu Thanh Ca nổi tiếng khắp Đông Kinh "
“Không ai không biết nàng.”
“Nhưng rồi…”
“Có rất nhiều người quyền quý để mắt tới.”
“Quan viên.”
“Phú thương.”
“Cả người trong triều.”
“Muốn chuộc nàng.”
“Muốn ép nàng làm thiếp.”
“Nhưng nàng không chịu.”
Tống Vãn Ninh nhíu mày.
“Rồi sao nữa?”
Bà lão cúi đầu.
Giọng nghẹn lại.
“Một đêm…”
“Hí lâu cháy.”
“Lửa lớn tới mức thiêu rụi gần hết.”
“Người ta nói…”
> **“Liễu Thanh Ca chết trong biển lửa.”**
“Nhưng…”
Bà ngẩng đầu.
Ánh mắt đầy sợ hãi.
> **“… không ai tìm được xác.”**
Không khí lập tức lạnh đi.
---
Đúng lúc ấy—
*Tách.*
Một tiếng động nhỏ vang lên ngoài cửa.
Thẩm Trường Ly chợt quay đầu.
Ánh mắt sắc lạnh.
“… Ai đó.”
*Vút—*
Hắn lao ra ngoài cực nhanh.
A Sơ giật mình.
“Ê chờ ta với!”
---
Hành lang tối om.
Chỉ có tiếng mưa.
Một bóng đỏ vừa lướt qua cuối hành lang.
Nhanh đến mức như ảo ảnh.
Thẩm Trường Ly đuổi theo.
Cho đến khi—
bóng người dừng lại trước sân khấu cũ.
Ánh trăng xuyên qua mái hiên vỡ.
Chiếu lên một nữ nhân mặc hí phục đỏ.
Tóc dài chấm đất.
Quay lưng về phía hắn.
Khẽ cất giọng hát.
Tiếng hát ai oán tới mức lạnh sống lưng.
Thẩm Trường Ly khựng lại.
Đồng tử co nhẹ.
Bởi vì—
khúc hát này…
hắn từng nghe năm năm trước.
Ở—
> **một nơi đầy xác chết.**
Nữ nhân chậm rãi quay đầu.
Nửa khuôn mặt bị thiêu cháy đáng sợ.
Nhưng đôi mắt—
lạnh đến thấu xương.
Nàng nhìn thẳng hắn.
Rồi khẽ cười.
> **“Lâu rồi không gặp…”**
> **“… người của Hắc Nha Ty.”**
Đồng tử Thẩm Trường Ly lập tức co rút.
Phía sau—
A Sơ vừa chạy tới.
Đúng lúc nghe thấy hai chữ ấy.
Nàng đứng khựng.
> **“… Hắc Nha Ty?”**
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com