Dạo gần đây, lớp 11A7 đã có một “quy luật bất thành văn”:
Nếu muốn tìm Trương Quế Nguyên, thì nhìn về phía Trương Hàm Thụy là được.
Luôn luôn như vậy.
Như thể chỉ cần Hàm Thụy ở đâu, Quế Nguyên sẽ ở đó.
—
Sáng nay, trời ở Trùng Khánh nắng gắt.
Tiết thể dục chuyển sang chạy bền.
Cả lớp chạy vòng quanh sân, ai nấy đều than trời.
Chỉ có Quế Nguyên chạy rất ổn định.
Và Hàm Thụy… chạy phía trước cậu một chút.
Không phải do cậu nhanh hơn.
Mà là Quế Nguyên cố tình giữ khoảng cách.
Bạn cùng lớp chạy ngang hỏi:
“Ê, sao ông không vượt lên?”
Quế Nguyên nhìn thẳng phía trước:
“Không cần.”
“Ủa?”
“Tớ thích nhìn cậu ấy chạy phía trước.”
Câu nói nhẹ tênh.
Nhưng người nghe suýt vấp ngã.
—
Hàm Thụy hoàn toàn không biết chuyện đó.
Cậu chỉ cảm thấy—
mỗi lần quay đầu, đều có người ở ngay phía sau.
Không xa.
Không gần quá.
Vừa đủ để khiến cậu an tâm.
—
Kết thúc tiết thể dục, cả lớp kéo nhau xuống căn tin.
Hàm Thụy xếp hàng mua nước thì bị chen nhẹ từ phía sau.
“Tránh ra.”
Giọng quen thuộc.
Cậu chưa kịp phản ứng thì đã thấy Quế Nguyên đứng sát phía sau mình.
“Cậu không cần chen mà…”
“Đông.”
“Nhưng tớ tự xếp được.”
Quế Nguyên cúi xuống:
“Nhưng tớ muốn đứng đây.”
“…”
Hàm Thụy im lặng.
Tai lại bắt đầu nóng lên.
—
Đến lượt mua nước, Hàm Thụy vừa định lấy chai thì Quế Nguyên đã đưa tay chọn trước.
“Cái này.”
“Cậu uống mà?”
“Không.”
“Thế mua làm gì?”
Quế Nguyên nhìn cậu:
“Cho cậu.”
“…Tớ tự mua được.”
“Không giống.”
“Hả?”
Quế Nguyên không giải thích.
Chỉ mở nắp chai giúp cậu.
Động tác rất tự nhiên.
Tự nhiên đến mức như đã làm cả trăm lần rồi.
—
Buổi chiều có tiết tự học.
Hàm Thụy đang làm bài thì bút đột nhiên bị ai đó lấy mất.
“Quế Nguyên?”
“Cậu cắn bút.”
“…Tớ không có.”
“Có.”
“Không có thật mà!”
Quế Nguyên nhìn cậu một lúc.
Rồi không nói gì, chỉ đặt bút sang chỗ khác.
Sau đó đưa cho cậu một cây khác.
“Dùng cái này.”
“…Cũng là bút của cậu mà.”
“Ừ.”
“Vậy khác gì?”
Quế Nguyên chống cằm:
“Khác ở chỗ—”
“?”
“Cậu sẽ phải dùng đồ của tớ.”
Hàm Thụy đứng hình.
Tim đập lệch mất một nhịp.
—
Tan học, trời đột nhiên đổ mưa lớn.
Cả trường bị kẹt lại dưới mái hiên.
Hàm Thụy đứng nép một bên.
Quế Nguyên đến sau, mở ô.
“Đi thôi.”
“Nhưng còn mưa lớn lắm…”
“Không sao.”
Hai người bước ra.
Tiếng mưa rơi dày đặc.
Khoảng cách dưới chiếc ô rất nhỏ.
Nhỏ đến mức chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể chạm vào nhau.
Hàm Thụy bước chậm lại.
“Quế Nguyên.”
“Hửm?”
“…Cậu có thấy như này hơi gần không?”
Quế Nguyên nhìn xuống cậu.
Rồi rất chậm:
“Gần sao?”
“…Ừ.”
“Vậy thì tốt.”
“Hả?”
Quế Nguyên hơi nghiêng ô sang phía Hàm Thụy thêm một chút.
Vai mình bị mưa tạt ướt.
Nhưng cậu không quan tâm.
Chỉ nói rất khẽ:
“Tớ thích gần như vậy.”
Hàm Thụy im lặng.
Không biết từ lúc nào—
khoảng cách giữa hai người đã không còn là “bạn cùng bàn” nữa rồi.
Mà là thứ gì đó… gần hơn rất nhiều.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com