Buổi chiều hôm đó, sau khi cô gái rời khỏi tiệm sách, không gian lại trở nên yên tĩnh như cũ.
Gia Khải ngồi sau quầy, tiếp tục đọc cuốn sách của mình.
Ánh nắng từ cửa kính chiếu nghiêng vào trong tiệm.
Những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí, lấp lánh trong ánh sáng.
Tiếng lật trang sách vang lên khe khẽ.
Khoảng gần một tiếng sau, ông Minh quay lại.
Ông đặt túi đồ xuống bàn rồi hỏi:
“Có đông khách không?”
Gia Khải lắc đầu.
“Không nhiều ạ.”
Ông Minh cười.
“Tiệm sách cũ thì vậy thôi.”
Rồi ông bắt đầu sắp xếp lại vài chồng sách trên quầy.
Gia Khải cũng đứng dậy giúp ông.
Trong lúc dọn dẹp, cậu phát hiện một cuốn sách nằm trên kệ gần cửa sổ.
Bìa sách màu xanh nhạt.
Cậu cầm lên.
Ngay lập tức nhớ ra.
Đó là cuốn sách mà cô gái lúc nãy đã cầm đọc khá lâu.
Nhưng cuối cùng cô lại không mua.
Gia Khải mở cuốn sách ra.
Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống.
Cậu nhặt lên.
Trên đó viết bằng bút bi nét chữ hơi nghiêng:
“Uyển Nhi.”
Gia Khải nhìn tờ giấy vài giây.
Có lẽ đó là tên của cô gái.
Ông Minh nhìn sang.
“Gì vậy?”
Gia Khải đưa cuốn sách cho ông xem.
“Có người để quên.”
Ông Minh đẩy kính lên sống mũi.
“Chắc lát nữa quay lại thôi.”
Gia Khải gật đầu.
Nhưng đến khi tiệm đóng cửa hôm đó…
vẫn không có ai quay lại.
Sáng hôm sau, Gia Khải đến tiệm sách sớm hơn bình thường.
Ông Minh phải ra ngoài gặp bạn nên lại nhờ cậu trông tiệm.
Cậu đặt cuốn sách màu xanh lên quầy.
Không hiểu sao…
mỗi lần nhìn thấy nó
Gia Khải lại nhớ đến cô gái hôm qua.
Cô nói chuyện rất nhanh.
Cười cũng rất dễ dàng.
Trong tiệm sách yên tĩnh đó, cô giống như một cơn gió nhỏ.
Đến nhanh.
Rời đi cũng nhanh.
Khoảng mười giờ sáng, có vài khách vào mua sách.
Nhưng vẫn không có ai đến hỏi về cuốn sách bị bỏ quên.
Đến gần trưa, Gia Khải đứng dậy đi dọc theo các kệ sách để sắp xếp lại.
Thói quen của cậu là mỗi khi rảnh sẽ chỉnh lại những cuốn sách bị đặt lệch.
Trong lúc đó, cậu bỗng nghe thấy tiếng chuông gió ngoài cửa.
Có người bước vào.
Gia Khải quay lại.
Và cậu nhìn thấy cô gái hôm qua.
Cô đứng ở cửa tiệm, hơi thở còn gấp.
Như thể vừa chạy đến.
Ngay khi nhìn thấy Gia Khải, cô lập tức nói:
“Có phải em để quên sách ở đây không?”
Gia Khải cầm cuốn sách trên quầy lên.
“Cuốn này?”
Mắt cô sáng lên.
“Đúng rồi!”
Cô bước nhanh đến.
Nhận lấy cuốn sách rồi thở phào.
“May quá.”
Gia Khải hỏi:
“Sao giờ mới quay lại?”
Cô gãi đầu.
“Em tưởng để quên ở lớp.”
“Kiếm mãi không thấy.”
“Xong tự nhiên nhớ ra hôm qua em đọc ở đây.”
Gia Khải gật đầu.
Cô nhìn cậu vài giây.
Rồi nói:
“À… em tên Uyển Nhi.”
Gia Khải hơi khựng lại.
Đây là lần đầu tiên cô giới thiệu tên mình.
“Gia Khải.”
Cậu nói ngắn gọn.
Uyển Nhi cười.
“À, em nhớ rồi.”
“Anh là người trông tiệm hôm qua.”
Gia Khải không trả lời.
Nhưng Uyển Nhi dường như không hề cảm thấy awkward.
Cô mở cuốn sách ra.
Lật vài trang.
Rồi đột nhiên hỏi:
“Anh đọc sách này chưa?”
Gia Khải lắc đầu.
“Chưa.”
Uyển Nhi lập tức nói:
“Cuốn này hay lắm.”
“Nhưng đoạn cuối hơi khó đoán.”
Gia Khải nhìn cô.
“Em đọc rồi à?”
Uyển Nhi cười.
“Đọc được nửa cuốn.”
Rồi cô chống tay lên quầy.
Ánh mắt đầy vẻ tinh nghịch.
“Hay là tụi mình cá cược đi?”
Gia Khải hơi nhíu mày.
“Cá cược?”
Uyển Nhi gật đầu.
“Ừm.”
“Anh đọc cuốn này.”
“Em cũng đọc lại từ đầu.”
“Ai đọc xong trước thì thắng.”
Gia Khải hỏi:
“Thắng thì sao?”
Uyển Nhi suy nghĩ vài giây.
Rồi nói:
“Thua phải bao người kia một ly trà sữa.”
Gia Khải im lặng.
Thật ra cậu không quen với kiểu nói chuyện như vậy.
Những người cậu gặp trước đây thường không chủ động kéo cậu vào trò gì cả.
Nhưng Uyển Nhi thì khác.
Cô đứng đó.
Chờ câu trả lời.
Như thể chắc chắn rằng cậu sẽ đồng ý.
Cuối cùng Gia Khải khẽ nói:
“Được.”
Uyển Nhi lập tức cười rạng rỡ.
“Quyết định nhé!”
Rồi cô cầm cuốn sách lên.
Nhưng trước khi đi, cô quay lại hỏi:
“À mà…”
“Anh học trường nào?”
Gia Khải trả lời.
Uyển Nhi tròn mắt.
“Thật á?”
Gia Khải nhìn cô.
“Có gì sao?”
Uyển Nhi bật cười.
“Em cũng học trường đó.”
Cả hai im lặng vài giây.
Rồi Uyển Nhi nói:
“Vậy thì càng dễ cá cược.”
“Ngày nào cũng gặp được.”
Cô bước ra khỏi tiệm.
Tiếng chuông gió lại vang lên.
Gia Khải đứng yên một lúc.
Rồi nhìn cuốn sách còn lại trên quầy.
Không hiểu vì sao…
cậu có cảm giác rằng
cuộc sống vốn rất yên tĩnh của mình
từ hôm nay
có lẽ sẽ bắt đầu thay đổi một chút.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com