Sau lần nhập viện đó, Hứa Giai Ninh phải nghỉ học vài ngày.
Lớp học bỗng yên tĩnh đi rất nhiều.
—
Không còn ai nhắc Châu Tự nộp bài.
Không còn ai đặt sữa nóng lên bàn cậu mỗi sáng.
Cũng không còn ai quay xuống cười với cậu trong giờ học.
—
Bạn cùng lớp chống cằm nhìn Châu Tự đang ngồi cuối lớp:
“Ê.”
“Gì?”
“Trông mày như sắp giết người ấy.”
“…Phiền.”
—
Cậu cúi đầu nhìn điện thoại.
Khung chat với Giai Ninh vẫn dừng ở tối qua.
“Nhớ uống thuốc.”
“Biết rồi.”
—
Châu Tự cau mày.
Rồi lại nhắn tiếp:
“Hôm nay đỡ chưa?”
Tin nhắn đã gửi.
Nhưng rất lâu vẫn không có hồi âm.
—
Buổi chiều tan học, trời lại mưa.
Châu Tự đạp xe tới bệnh viện.
Trong tay còn cầm hộp cháo nóng vừa mua.
—
Khi đứng trước cửa phòng bệnh—
cậu bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.
Là mẹ của Giai Ninh.
“…Ca phẫu thuật phải làm sớm.”
“Không thể kéo dài thêm nữa.”
—
Tim Châu Tự khựng lại.
Ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.
—
“Nhưng con bé vẫn chưa biết chuyện…”
“Chúng tôi sợ tâm lý em ấy không chịu nổi.”
—
Cậu đứng ngoài cửa rất lâu.
Bàn tay cầm hộp cháo siết chặt đến trắng bệch.
—
Hóa ra—
bệnh của cô nghiêm trọng hơn cậu nghĩ rất nhiều.
—
Cạch.
Cửa phòng bất ngờ mở ra.
Giai Ninh sững người khi thấy cậu đứng ngoài.
“Châu Tự?”
“…Ừ.”
“Sao cậu đứng đây không vào?”
“Vừa tới.”
—
Cậu nói dối.
Và cô cũng giả vờ không biết.
—
Giai Ninh kéo tay cậu vào phòng.
“Lại mua cháo à?”
“Ừ.”
“Ngày nào cũng ăn cháo tớ chán lắm rồi.”
“Bệnh nhân không có quyền ý kiến.”
—
Cô bật cười.
Nhưng sắc mặt vẫn rất nhợt nhạt.
—
Một lúc sau, Giai Ninh bỗng nhỏ giọng hỏi:
“Nếu một ngày tớ phải rời khỏi đây thật lâu…”
“cậu có quên tớ không?”
—
Châu Tự gần như lập tức đáp:
“Không.”
—
Nhanh đến mức ngay cả chính cậu cũng bất ngờ.
—
Giai Ninh nhìn cậu rất lâu.
Rồi cong mắt cười thật nhẹ:
“Vậy là đủ rồi.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com