Dạo này, Châu Tự bắt đầu có thói quen rất kỳ lạ.
—
Mỗi tối trước khi ngủ—
cậu đều mở khung chat với Hứa Giai Ninh.
Gõ rất nhiều thứ.
Rồi lại xóa đi.
—
Ví dụ như:
“Hôm nay cậu có mệt không?”
Xóa.
“Mai tôi mua bánh cho cậu nhé.”
Xóa.
“Tôi nhớ cậu.”
…
Xóa tiếp.
—
Châu Tự chưa từng thích ai.
Nên cậu không biết—
hóa ra thích một người lại khiến người ta trở nên vụng về như vậy.
—
Buổi sáng hôm ấy, trời hiếm hoi có nắng.
Giai Ninh vừa vào lớp đã thấy Châu Tự nằm ngủ.
—
Cô chống cằm nhìn cậu vài giây.
Rồi lén lấy điện thoại chụp một tấm.
Tách.
—
Ngay lập tức, Châu Tự mở mắt.
“…Cậu làm gì?”
“Không có gì.”
“Đưa đây.”
“Không.”
—
Cô bật cười định chạy.
Nhưng vừa đứng dậy đã bị cậu giữ cổ tay lại.
Khoảng cách giữa hai người lập tức gần đến mức nghe rõ cả nhịp thở.
—
Tim Giai Ninh khẽ run lên.
Còn Châu Tự thì sững người vài giây rồi vội buông tay.
Tai đỏ đến đáng thương.
—
“Xóa ảnh đi.”
“Không thích à?”
“…Ừ.”
“Nhưng tớ thấy đẹp mà.”
“…”
—
Giai Ninh cúi đầu cười nhỏ.
Rồi bất ngờ hỏi:
“Châu Tự.”
“Cậu có từng nghĩ tới tương lai chưa?”
—
Cậu im lặng vài giây.
“Chưa.”
“Vậy bây giờ nghĩ thử đi.”
“Để làm gì?”
—
Giai Ninh nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ.
Giọng rất nhẹ:
“Tớ muốn biết…”
“trong tương lai của cậu có tớ không.”
—
Khoảnh khắc ấy—
trái tim Châu Tự rung lên thật mạnh.
—
Rất lâu sau, cậu mới khẽ đáp:
“…Có.”
—
Chỉ một chữ thôi.
Nhưng đủ khiến khóe mắt Giai Ninh đỏ lên.
—
Bởi cô biết rõ hơn ai hết—
mình có thể sẽ không tồn tại lâu đến vậy trong tương lai của cậu.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com