Thời tiết của thị trấn ven biển bắt đầu lạnh dần.
Cây ngoài sân trường rụng gần hết lá.
Mỗi sáng học sinh bước vào lớp đều mang theo hơi lạnh và mùi gió biển.
—
Hứa Giai Ninh dạo này thường xuyên ho.
Có lúc đang nói chuyện cũng phải dừng lại rất lâu mới thở nổi.
—
Nhưng cô vẫn cười như bình thường.
Giống như người đau không phải mình.
—
“Hứa Giai Ninh.”
“Ừ?”
“Thuốc đâu?”
—
Châu Tự cau mày nhìn cô.
“Tớ uống rồi.”
“Xạo.”
“…”
“Trong cặp cậu còn nguyên.”
—
Giai Ninh lập tức nghẹn lời.
—
Từ sau lần nhập viện đó, Châu Tự trở nên cực kỳ nhạy cảm với sức khỏe của cô.
Cậu nhớ giờ uống thuốc của cô còn rõ hơn cả thời khóa biểu.
—
“Há miệng.”
“Hả?”
“Uống thuốc.”
“Châu Tự…”
“Nhanh.”
—
Cả lớp nhìn cảnh ấy mà sốc đến im luôn.
Ai mà tin nổi học sinh cá biệt nổi tiếng nhất trường—
giờ lại ngồi canh bạn gái uống thuốc như ông cụ non.
—
Giai Ninh đỏ mặt nhận thuốc.
Rồi nhỏ giọng:
“Cậu hung dữ quá…”
“Tại cậu không nghe lời.”
“Nhưng đắng lắm.”
“Đắng cũng phải uống.”
—
Cô cúi đầu uống thuốc.
Khóe môi lại lén cong lên rất nhẹ.
—
Buổi chiều tan học.
Trời đột nhiên đổ mưa lớn.
Giai Ninh đứng dưới mái hiên nhìn màn mưa trắng xóa ngoài cổng trường.
Khẽ thở dài:
“Lại mưa rồi…”
—
Ngay lúc ấy—
một chiếc khăn choàng màu đen bị quấn lên cổ cô.
Giai Ninh sững người quay đầu.
Là Châu Tự.
—
“Cậu bị lạnh tay suốt còn gì.”
“Nhưng đây là khăn của cậu mà?”
“Ừ.”
“Vậy cậu thì sao?”
Châu Tự kéo mũ áo lên:
“Tôi khỏe.”
—
Giai Ninh nhìn chiếc khăn trên cổ mình.
Vẫn còn hơi ấm của cậu.
Ấm đến mức khiến tim cô đau nhói.
—
Bởi cô biết—
mùa đông năm nay có thể là mùa đông cuối cùng cô được ở cạnh cậu như thế này.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com