Sau ngày tuyết đầu mùa ấy—
Châu Tự và Hứa Giai Ninh gần như không còn che giấu tình cảm nữa.
—
Cả lớp ai cũng nhìn ra.
Ánh mắt Châu Tự lúc nào cũng vô thức tìm cô trước tiên.
Còn Giai Ninh—
chỉ cần cậu xuất hiện là sẽ cười.
—
“Má, hai người này chưa yêu mà còn hơn yêu nữa.”
“Nhìn phát đau tim luôn ấy.”
“Châu Tự đúng kiểu sa lưới thật rồi.”
—
Mỗi lần bị trêu, Giai Ninh sẽ đỏ mặt cúi đầu.
Còn Châu Tự chỉ lạnh lùng đáp:
“Liên quan gì tụi mày?”
Tai lại đỏ hết lên.
—
Buổi chiều hôm ấy, lớp tổ chức chụp ảnh kỷ niệm cuối học kỳ.
Cả đám học sinh chen chúc dưới sân trường.
Ồn đến mức giáo viên phải quát mấy lần.
—
“Nhanh lên nào!”
“Bạn cao đứng phía sau!”
“Ê Châu Tự đừng ngủ nữa!!”
—
Châu Tự bị kéo ra đứng cuối hàng với vẻ mặt khó ở.
Cho đến khi Giai Ninh chạy tới đứng cạnh cậu.
“…Cậu lại cao hơn tớ nữa rồi.”
“Ừ.”
“Ừ là sao?”
“Do cậu thấp.”
“Châu Tự!”
—
Cậu cúi đầu bật cười rất khẽ.
Khoảnh khắc ấy vừa lúc máy ảnh chụp lại.
Tách.
—
Đây là bức ảnh đầu tiên có nụ cười của Châu Tự.
—
Sau khi chụp xong, cả lớp ùa vào xem ảnh.
Chỉ có Giai Ninh lặng lẽ lưu riêng một tấm vào điện thoại.
—
Trong ảnh—
thiếu niên lạnh lùng ngày nào đang hơi nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta đau lòng.
—
Tối hôm đó, Giai Ninh ngồi một mình trong phòng bệnh.
Ngoài cửa sổ là tuyết rơi nhè nhẹ.
—
Cô mở lại bức ảnh ấy rất lâu.
Rồi chậm rãi nhấn khóa màn hình.
—
Bởi bác sĩ vừa nói với cô rằng—
ca phẫu thuật phải diễn ra sớm hơn dự kiến.
Tỉ lệ thành công…
không cao.
—
Giai Ninh cúi đầu.
Lần đầu tiên bật khóc một mình.
—
Cô sợ.
Sợ mình thật sự sẽ không còn cơ hội quay lại lớp học ấy nữa.
Sợ sau này Châu Tự phải ở lại một mình.
—
Rất lâu sau—
cô mới mở khung chat với cậu.
Gõ một dòng tin nhắn:
“Nếu một ngày tớ biến mất…”
—
Nhưng cuối cùng—
vẫn lặng lẽ xóa đi.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com