Mùa đông năm đó kết thúc bằng một trận tuyết rất lớn.
—
Châu Tự xin nghỉ học ba ngày để lên thành phố tìm Hứa Giai Ninh.
Cậu ngồi suốt gần tám tiếng xe.
Mang theo chiếc khăn choàng cô từng trả lại.
Và cả bức ảnh chụp cuối học kỳ đã bị cậu xem đến bạc màu.
—
Thành phố rất lớn.
Lớn đến mức khiến người ta cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng.
—
Khi Châu Tự tới bệnh viện—
ca phẫu thuật của Giai Ninh vẫn chưa kết thúc.
Đèn đỏ ngoài phòng cấp cứu sáng suốt nhiều giờ.
—
Cậu ngồi một mình trên hàng ghế lạnh ngắt.
Lần đầu tiên trong đời biết cầu nguyện.
—
“Xin cậu ấy bình an.”
“Chỉ cần còn sống thôi cũng được.”
—
Rạng sáng.
Cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra.
Bác sĩ bước ra với vẻ mặt mệt mỏi.
—
Khoảnh khắc ấy—
tim Châu Tự gần như ngừng đập.
—
“Ca phẫu thuật rất khó…”
“Nhưng hiện tại bệnh nhân đã qua giai đoạn nguy hiểm.”
—
Cả thế giới như được trả lại âm thanh trong phút chốc.
Châu Tự cúi gằm mặt.
Bàn tay run đến mức không thể siết chặt nổi.
—
Cậu bật khóc.
Lần thứ hai trong đời.
—
Ba ngày sau, Giai Ninh tỉnh lại.
Điều đầu tiên cô nhìn thấy—
là Châu Tự đang ngồi ngủ bên cạnh giường bệnh.
Áo đồng phục nhăn nhúm.
Cằm gầy đi rất nhiều.
Giống như suốt mấy ngày qua chưa từng nghỉ ngơi tử tế.
—
Giai Ninh khẽ gọi:
“…Châu Tự.”
—
Cậu lập tức tỉnh dậy.
Đôi mắt đỏ đến đáng sợ.
—
Hai người nhìn nhau rất lâu.
Không ai nói gì.
—
Cho đến khi Giai Ninh nhỏ giọng:
“Xin lỗi vì làm cậu lo.”
—
Ngay giây tiếp theo—
Châu Tự ôm chặt lấy cô.
Chặt đến mức vai cũng run lên.
—
Giọng cậu khàn đặc:
“Tôi tưởng sẽ mất cậu thật rồi…”
—
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn đang rơi.
Thành phố ấy không có biển.
Không có con đường tan học quen thuộc.
Cũng không có lớp học năm 15 tuổi của họ.
—
Nhưng may mắn là—
người cậu yêu vẫn còn ở đây.
—
Rất lâu sau, Giai Ninh mới khẽ cười trong vòng tay cậu.
Rồi nhẹ nhàng nói:
“Châu Tự.”
“Sau này…”
“tụi mình cùng lớn lên nhé.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com