Ba năm sau.
—
Thị trấn ven biển vẫn như cũ.
Vẫn những con đường đầy mùi muối biển.
Vẫn tiếng ve kêu mỗi chiều tan học.
Chỉ là—
mọi thứ dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều.
—
Châu Tự giờ đã là sinh viên năm nhất.
Cậu không còn là thiếu niên nổi loạn ngày xưa nữa.
Tóc cắt ngắn hơn.
Ánh mắt cũng dịu đi nhiều.
—
Nhưng có một thói quen vẫn không đổi.
Mỗi chiều tan học—
cậu đều đứng chờ trước cổng trường cấp ba cũ.
—
“Hứa Giai Ninh!”
Một giọng con gái vang lên từ phía xa.
Hứa Giai Ninh ôm chồng sách chạy xuống bậc thềm.
Mái tóc dài bị gió biển thổi tung.
—
“Xin lỗi nha, tớ ra muộn.”
“15 phút.”
“Có nhiêu đâu…”
“Lần nào cũng vậy.”
—
Cô bật cười.
Rồi tự nhiên nắm lấy tay cậu như thói quen.
—
Bệnh của Giai Ninh sau ca phẫu thuật đã ổn định hơn rất nhiều.
Dù vẫn phải uống thuốc.
Vẫn phải kiểm tra định kỳ.
Nhưng ít nhất—
cô vẫn còn ở đây.
—
Còn sống.
Còn cười.
Còn đứng trước mặt cậu.
—
Đối với Châu Tự—
như thế đã là điều may mắn nhất trên đời.
—
Chiều hôm đó, hai người đạp xe dọc theo con đường ven biển cũ.
Ánh hoàng hôn nhuộm cam mặt nước.
Gió mùa hè thổi qua rất nhẹ.
—
Giai Ninh ngồi phía sau xe.
Khẽ tựa đầu lên lưng cậu.
Rồi nhỏ giọng:
“Châu Tự.”
“Ừ?”
“May mà ngày ấy tớ không biến mất.”
—
Bánh xe khựng lại rất nhẹ.
Rất lâu sau—
Châu Tự mới khàn giọng đáp:
“…Ừ.”
“May mà cậu vẫn còn ở đây.”
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com