Sau đêm pháo hoa hôm ấy—
Châu Tự bắt đầu mất ngủ.
—
Cậu nằm trên giường tới gần 2 giờ sáng.
Trong đầu toàn là hình ảnh của Hứa Giai Ninh dưới bầu trời pháo hoa.
Nụ cười của cô.
Ánh mắt của cô.
Và cả câu nói:
“Năm sau tụi mình lại đi xem pháo hoa nhé.”
—
Ting.
Điện thoại bất ngờ rung lên.
Là tin nhắn từ Giai Ninh.
“Cậu ngủ chưa?”
—
Khóe môi Châu Tự vô thức cong lên.
Cậu trả lời rất nhanh:
“Chưa.”
Bên kia lập tức hiện dòng chữ:
“đang nhập…”
—
“Tớ cũng không ngủ được.”
“Chắc tại uống trà sữa tối nay =)))”
Châu Tự bật cười rất khẽ.
Đây là lần đầu tiên cậu cười một mình vì tin nhắn của ai đó.
—
Hai người cứ thế nhắn qua lại tới khuya.
Toàn những chuyện rất nhảm.
—
“Hồi nhỏ cậu từng muốn làm gì?”
“Phi hành gia.”
“??? nhìn cậu giống giang hồ hơn ấy.”
“Hứa Giai Ninh.”
“Hả?”
“Cậu muốn chết à?”
—
Giai Ninh ôm điện thoại cười tới run vai.
—
Một lúc sau, cô lại nhắn:
“Châu Tự.”
“Ừ?”
“Thật ra cậu cười lên đẹp trai hơn nhiều.”
—
Tim cậu khựng lại vài giây.
Tai nóng bừng.
Rất lâu mới trả lời:
“…Biết rồi.”
—
Ở đầu bên kia màn hình, Giai Ninh nhìn dòng tin nhắn ấy rồi bật cười.
Cô gần như tưởng tượng được vẻ mặt ngại ngùng hiếm hoi của cậu lúc này.
—
Đêm hôm đó, cả hai đều ngủ rất muộn.
Nhưng không ai cảm thấy mệt.
Bởi hóa ra—
thích một người chính là dù chỉ nhắn những chuyện vô nghĩa nhất,
vẫn thấy vui đến không ngủ được.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com