Tôi từng nghĩ mình là nhân vật chính trong cuộc đời mình.
Cho đến ngày tôi đọc được cuốn tiểu thuyết có tên giống hệt cuộc đời tôi.
Trong đó có một nhân vật tên Tống Vãn.
Sinh ra trong gia đình hào môn.
Là thanh mai lớn lên cùng nam chính Lục Cảnh Thâm.
Hai nhà quen biết nhiều năm.
Mọi người đều nói:
“Tống Vãn và Lục Cảnh Thâm sinh ra là một đôi.”
Tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Tôi thích anh từ năm mười bảy tuổi.
Từ ngày anh đưa chiếc áo khoác cho tôi trong cơn mưa.
Từ ngày anh đứng trước mặt đám người bắt nạt tôi và nói:
“Cô ấy là người của tôi.”
Tôi đã ngốc nghếch nghĩ…
Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ yêu tôi.
Nhưng trong cuốn sách ấy, tôi chỉ là nữ phụ.
Người mà Lục Cảnh Thâm yêu thật sự…
Là Hạ Nhiên.
Một cô gái xuất thân bình thường, nhưng lại có thể khiến người đàn ông kiêu ngạo nhất cúi đầu.
Còn tôi?
Tôi là người luôn đứng phía sau.
Là người bị bỏ lại.
Là người cuối cùng nhận được câu:
“Xin lỗi, Vãn Vãn. Anh chỉ xem em như em gái.”
Ngày đọc đến đó, tôi đã cười.
Thì ra những năm tôi cố gắng trở thành người anh cần…
Đều chỉ là một trò đùa.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com