Tiếng băng keo xé liên tục vang lên trong căn nhà mới.
Hạ Linh ngồi bệt xuống sàn, nhìn chồng thùng carton cao gần bằng người mình mà muốn khóc.
"Mới dọn được có một nửa thôi à..."
Cô thở dài.
Từ sáng tới giờ, cô bị mẹ sai hết việc này đến việc khác.
Lúc thì bê sách.
Lúc thì lau bàn.
Lúc thì sắp quần áo.
Mệt đến mức hai chân muốn đình công.
"Con ra ngoài nghỉ một lát đi."
Nghe mẹ nói vậy, Hạ Linh lập tức chạy ra trước sân.
Cô ngồi xuống bậc thềm, hứng chút gió hiếm hoi của buổi chiều.
Con hẻm nhỏ khá yên bình.
Vài cô chú đang ngồi trước cửa nhà nói chuyện.
Mấy đứa trẻ chạy đuổi nhau khắp nơi.
Ở khoảng sân cuối hẻm, một đám con trai đang đá bóng.
Tiếng hò hét vang cả xóm.
"Chuyền đây!"
"Sút đi!"
"Ông hậu vệ kiểu gì vậy?"
Hạ Linh chống cằm nhìn.
Con trai đúng là kỳ lạ.
Một quả bóng mà cũng có thể chơi cả ngày.
Đúng lúc đó—
"Ê Nam! Sau lưng!"
Một cậu con trai hét lên.
Cậu bạn đang giữ bóng vội vàng xoay người sút mạnh.
Bốp!
Quả bóng bay vút lên trời.
Bay qua đầu mọi người.
Bay qua hàng rào.
Và...
Rầm!
Nó rơi thẳng vào sân nhà Hạ Linh.
"..."
"..."
Cả con hẻm bỗng im bặt.
Hạ Linh nhìn quả bóng đang lăn lông lốc dưới chân mình.
Ngoài cổng, một đám con trai đồng loạt ngó vào.
Cô ngẩng đầu lên.
Bọn họ cũng đang nhìn cô.
Không khí bỗng nhiên hơi kỳ quặc.
Một cậu nhóc mập mạp huých người bên cạnh.
"Nam, ông làm bể cửa nhà người ta rồi."
"Tôi có làm bể đâu."
"Nhưng bóng của ông bay vào."
"Thì tôi xin lại."
Nói xong, cậu bước tới cổng.
Đó là một cậu con trai cao hơn đám còn lại một chút, tóc đen hơi rối vì chạy nhảy.
Cậu nhìn Hạ Linh một lượt.
Áo thun rộng.
Tóc buộc cao.
Gương mặt nhỏ xíu.
Nhật Nam lập tức kết luận:
Chắc là em gái của nhà mới chuyển tới.
Thế là cậu cười:
"Nhóc ơi, cho anh xin quả bóng."
...
...
Nụ cười trên mặt Hạ Linh biến mất.
"Anh?"
Nhật Nam vẫn chưa nhận ra nguy hiểm.
"Ừ."
Hạ Linh đứng bật dậy.
"Ai là nhóc?"
Nhật Nam ngẩn người.
"Hả?"
"Ai cho cậu gọi tôi là nhóc?"
Cả đám ngoài cổng đồng loạt há hốc miệng.
Ồ.
Nghe giọng điệu này...
Có vẻ không phải em gái.
Nhật Nam chớp mắt.
"Ủa?"
Cậu nhìn kỹ lại.
"Không phải em lớp dưới à?"
"Không!"
"Bằng tuổi hả?"
"Đúng!"
"Thiệt luôn?"
Hạ Linh tức đến đỏ mặt.
Người gì mà nói chuyện đáng ghét vậy?
Trong khi đó, Nhật Nam thật sự bất ngờ.
Tại cô thấp hơn cậu gần nửa cái đầu.
Ai mà ngờ lại bằng tuổi.
Một cậu bạn phía sau cố nhịn cười.
"Xong rồi."
"Nam gặp đối thủ rồi."
"Im đi."
Nhật Nam quay đầu lườm.
Rồi lại nhìn Hạ Linh.
"Vậy... cho tôi xin lại quả bóng được không?"
"Cậu vừa gọi tôi là nhóc."
"Xin lỗi."
"Cậu còn hỏi tôi có phải lớp dưới không."
"Xin lỗi lần hai."
"Cậu còn bảo 'thiệt luôn'."
"..."
Nhật Nam bắt đầu thấy hơi khó.
Mấy cậu bạn phía sau cười rung cả người.
Cuối cùng, Hạ Linh ôm quả bóng vào lòng.
"Cậu tên gì?"
"Nhật Nam."
"Tôi nhớ rồi."
"Để làm gì?"
"Để sau này tính sổ."
Cả đám con trai phá lên cười.
Nhật Nam cũng bật cười theo.
Không hiểu sao.
Nhìn cô gái mới chuyển đến đang hầm hầm tức giận lại buồn cười đến lạ.
Hạ Linh ném quả bóng về phía cậu.
Bốp!
Nhật Nam đỡ gọn.
"Nhớ đấy!"
"Nhớ gì?"
"Đừng gọi tôi là nhóc!"
Nhật Nam cười toe.
"Được rồi..."
Cậu cố tình kéo dài giọng.
"...nhóc."
"NHẬT NAM!"
Tiếng hét vang cả con hẻm.
Đám con trai cười nghiêng ngả, còn Nhật Nam ôm bóng chạy mất.
Đó là lần đầu tiên Hạ Linh gặp cậu.
Và cũng là lần đầu tiên cô biết trên đời này có một người đáng ghét đến vậy.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com