Hạ Linh phát hiện ra một chuyện.
Nhật Nam rất nổi tiếng trong xóm.
Không phải kiểu nổi tiếng vì học giỏi hay đẹp trai.
Mà là đi đâu cũng có người quen.
Buổi chiều.
Mẹ sai Hạ Linh mang ít xoài sang biếu nhà hàng xóm.
"Con mang qua giúp mẹ nhé."
"Dạ."
Hạ Linh ôm rổ xoài đi sang.
Vừa đến cổng, cô đã nghe thấy tiếng cười nói bên trong.
"Nam ơi, phụ bà đem chậu cây ra sân với!"
"Dạ đây!"
"Nam, lát nữa sang sửa cái vòi nước giúp chú nhé."
"Dạ!"
"Nam, chiều đá bóng không?"
"Có chứ!"
Hạ Linh đứng ngoài cổng.
"..."
Người này có phải sống một cuộc đời quá bận không?
Cửa nhà bật mở.
Nhật Nam vừa bước ra đã thấy cô.
"Hả?"
"Hả gì?"
"Cậu tới đây làm gì?"
"Mẹ tôi gửi xoài."
"À."
Nhật Nam nhận lấy.
"Cảm ơn."
Lần đầu tiên cậu không chọc cô.
Hạ Linh cảm thấy hơi lạ.
Đúng lúc đó.
Một quả bóng từ đâu bay tới.
Bốp!
Đập thẳng vào lưng Nhật Nam.
"A!"
Cậu quay phắt lại.
Cuối hẻm, một đám nhóc cấp một đang đứng cười ngượng ngùng.
"Anh Nam..."
"Xin lỗi anh..."
Nhật Nam ôm lưng.
"Các em muốn anh chết à?"
Đám nhỏ phá lên cười.
Một cậu bé chạy tới.
"Anh Nam đá với tụi em đi."
"Không."
"Đi mà."
"Không."
"Đi màaa."
"Không."
"Anh Nam đẹp trai nhất xóm."
"..."
Nhật Nam im lặng.
Một giây sau.
"Thôi được."
Hạ Linh:
"..."
Thật luôn?
Cô nhìn Nhật Nam chạy theo đám trẻ ra khoảng sân cuối hẻm.
Ban đầu chỉ định đứng xem một chút.
Ai ngờ xem đến mười lăm phút.
Mấy đứa nhỏ đá bóng chẳng theo chiến thuật gì cả.
Cả đám cứ chạy loạn lên.
Nhật Nam thì vừa đá vừa làm trọng tài bất đắc dĩ.
"Không được kéo áo!"
"Không được ôm chân người ta!"
"Đó không phải luật bóng đá!"
"Em nào vừa lấy bóng chạy luôn thế?"
Tiếng cười vang cả góc sân.
Hạ Linh ngồi trên bậc đá gần đó.
Không hiểu sao cô lại thấy khá vui.
Đang xem.
Một bé gái khoảng sáu tuổi chạy tới.
Chính xác hơn là chạy tới chỗ Nhật Nam.
"Anh Nam!"
"Hửm?"
"Em khát nước."
"Chờ anh."
Nhật Nam chạy sang quán nước đầu hẻm mua một chai nước rồi đưa cho con bé.
Con bé cười tít mắt.
"Cảm ơn anh."
"Không có gì."
Nhật Nam xoa đầu nó.
Nhìn cảnh đó, Hạ Linh hơi ngẩn người.
"Nhìn gì đấy?"
Giọng nói vang lên ngay bên cạnh.
Hạ Linh giật mình.
Nhật Nam chẳng biết từ lúc nào đã ngồi xuống cạnh cô.
"Tôi có nhìn gì đâu."
"Có."
"Không."
"Có."
"..."
Nhật Nam bật cười.
"Cậu nói dối dở thật."
"Tôi không nói dối."
"Vậy nãy giờ nhìn tôi làm gì?"
Hạ Linh nghẹn lời.
Làm sao cô nói được là mình đang bất ngờ vì cậu khác với tưởng tượng?
Trong mắt cô trước đó, Nhật Nam chỉ là một tên phiền phức.
Nhưng hình như...
Cậu còn có rất nhiều mặt khác.
"À đúng rồi."
Nhật Nam đột nhiên nói.
"Gì?"
"Mai cậu nhập học đúng không?"
Hạ Linh gật đầu.
"Ừ."
"Lo không?"
"...Một chút."
Đó là lần đầu tiên cô thành thật trước mặt cậu.
Trường mới.
Bạn mới.
Môi trường mới.
Ai mà chẳng lo.
Nhật Nam chống tay ra sau.
"Có gì đâu."
"Hả?"
"Trường mình cũng bình thường thôi."
"Cậu nói nghe dễ thế."
"Tại vốn dễ mà."
"Cậu không hiểu đâu."
Nhật Nam im lặng một lúc.
Rồi nói:
"Ngày đầu tôi vào trường cũng chẳng quen ai."
Hạ Linh quay sang nhìn cậu.
"Tôi tưởng cậu quen cả thế giới."
"Cậu nghĩ nhiều rồi."
Cậu cười.
"Lo quá thì mai tôi dẫn cậu đi tìm lớp."
"..."
"Miễn phí."
"Nghe đáng ngờ quá."
"Vậy thu phí."
"Thôi miễn phí đi."
Nhật Nam bật cười thành tiếng.
Lần này, Hạ Linh cũng không nhịn được mà cười theo.
Ở khoảng sân phía trước, đám trẻ vẫn đang đá bóng ầm ĩ.
Nắng chiều dần ngả vàng.
Cơn gió nhẹ thổi qua con hẻm nhỏ.
Đó là lần đầu tiên kể từ khi chuyển nhà, Hạ Linh cảm thấy nơi này bắt đầu trở nên quen thuộc.
Và có lẽ...
Tên hàng xóm đáng ghét kia cũng không đáng ghét như cô từng nghĩ.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com