Mùa đông năm ấy đến rất sớm.
Thượng Hải bắt đầu lạnh từ cuối tháng mười một.
Cây ngoài bệnh viện rụng gần hết lá.
Bầu trời xám đến mức khiến lòng người ngột ngạt.
—
Dạo gần đây, Tống Vãn Tinh thường xuyên ngủ rất lâu.
Có lúc gọi mãi mới tỉnh.
Có lúc tỉnh rồi lại ngẩn người nhìn ra cửa sổ rất lâu không nói gì.
—
“Hứa Chi Ngôn.”
“Ừ?”
“Hôm nay trời đẹp thật.”
Chi Ngôn nhìn ra ngoài.
Trời đang mưa.
Một màu xám lạnh phủ kín thành phố.
“…Đẹp chỗ nào?”
Vãn Tinh bật cười rất khẽ:
“Vì hôm nay cậu ở đây.”
—
Tim Hứa Chi Ngôn đau đến mức không biết phải đáp lại thế nào.
Dạo gần đây, cậu càng lúc càng sợ nghe cô nói chuyện.
Bởi mỗi câu cô nói—
đều giống như lời tạm biệt.
—
Buổi chiều hôm đó, Vãn Tinh bất ngờ muốn xuống sân bệnh viện đi dạo.
Chi Ngôn khoác áo thật dày cho cô.
Còn quàng khăn rất cẩn thận.
“Cậu làm quá rồi.”
“Im lặng.”
“Cậu giống ông cụ thật đấy.”
“…Tống Vãn Tinh.”
“Biết rồi mà.”
Cô cười.
Nhưng vừa cười xong lại ho đến không đứng vững.
—
Chi Ngôn lập tức đỡ lấy cô.
Khoảnh khắc nhìn thấy máu trên khăn tay—
sắc mặt cậu trắng bệch.
“Về phòng.”
“Không muốn…”
“Nghe lời.”
Giọng cậu gần như run lên.
—
Vãn Tinh nhìn cậu thật lâu.
Rồi bỗng khẽ kéo tay áo cậu.
“Hứa Chi Ngôn.”
“Ừ?”
“Nếu một ngày tớ quên mất cậu…”
“thì phải làm sao đây?”
—
Tim cậu như ngừng đập.
“Cậu sẽ không quên.”
“Lỡ như có thì sao?”
Chi Ngôn siết chặt tay cô.
Đôi mắt đỏ lên rất rõ.
“Vậy tôi sẽ nhắc lại.”
“Ngày nào cũng nhắc.”
“Cho tới khi cậu nhớ ra mới thôi.”
—
Khoảnh khắc ấy—
Vãn Tinh bật khóc.
Nước mắt cứ thế rơi xuống không ngừng.
Bởi cô biết—
người đau nhất từ đầu đến cuối luôn là cậu.
—
Tối hôm đó, bệnh tình cô đột nhiên chuyển nặng.
Bác sĩ và y tá liên tục chạy vào phòng cấp cứu.
Hành lang hỗn loạn tiếng bước chân.
Còn Chi Ngôn đứng ngoài cửa phòng bệnh—
cả người lạnh đến mất cảm giác.
—
Chiếc đèn cấp cứu đỏ rực giữa màn đêm.
Giống hệt cơn ác mộng mà cậu ghét nhất.
—
Rất lâu sau, bác sĩ bước ra.
Sắc mặt nặng nề.
“Gia đình chuẩn bị tinh thần đi.”
—
Khoảnh khắc ấy—
thế giới của Hứa Chi Ngôn hoàn toàn sụp đổ.
Cậu đứng chết lặng ngoài hành lang trắng lạnh.
Tai ù đi.
Ngay cả hô hấp cũng đau đến mức tưởng như bị xé nát.
—
Đêm đó, lần đầu tiên trong đời—
Hứa Chi Ngôn cầu xin ông trời.
Chỉ cần cô sống.
Dù đổi lại điều gì cũng được.
Hãy là người bình luận đầu tiên

Nguyệt Truyện hoan nghênh các tác giả, dịch giả, nhóm dịch và các fanpage đăng truyện lên website của chúng tôi. Mọi chi tiết vui lòng nhắn tin trực tiếp đếnfanpage Facebook Nguyệt Truyệnhoặc email nguyettruyennet@gmail.com